Chương 2: Bí Mật Đen Tối
Ánh đèn vàng nhạt từ chiếc quạt trần lồng lộng giữa gian phòng khách nhà Thùy Chi, ánh sáng chao chao như muốn xua đuổi cái không khí nặng nề đang bao trùm.Tuấn Anh đứng thẳng người, mồ hôi rịn ra nơi trán, lăn dài xuống gò má, ánh mắt anh phải căng lên để đối diện với bà mẹ của Thùy Chi, người đang ngồi trước mặt với vẻ mặt đầy nghi ngờ.“Cậu là ai, từ đâu đến?” Bà mẹ Thùy Chi, một người phụ nữ trung niên với khuôn mặt nghiêm nghị, trừng mắt nhìn Tuấn Anh.
Mỗi câu chữ như những viên đá lạnh lẽo, ném thẳng vào mặt anh.“Thưa bà, con là Tuấn Anh.
Con lớn lên ở Hà Nội, nhưng hiện tại đang làm việc tại một công ty nhỏ ở thành phố Hồ Chí Minh.”Giọng nói của Tuấn Anh bình tĩnh, nhưng bên trong anh lại đang cảm thấy một thứ căng thẳng dâng trào.
Khớp tay anh run rẩy, anh không thể để bà mẹ Thùy Chi thấy được sự yếu đuối của mình.Mẹ Thùy Chi nhếch môi, đôi lông mày rậm nhíu lại: “Một công việc nhỏ, một người lớn lên từ Hà Nội, có gì đảm bảo rằng cậu sẽ chăm sóc cho Thùy Chi?”“Con yêu Thùy Chi và sẵn sàng làm mọi điều để chăm sóc cho cô ấy, thưa bà.” Tuấn Anh đáp, giọng vẫn vững, nhưng trong lòng anh như có một cơn sóng lớn cuồn cuộn.“Yêu?
Cậu cho rằng yêu là đủ sao?” Bà ta cười khẩy, nhưng trong tiếng cười ấy có sự hoài nghi và châm biếm.Tuấn Anh mím chặt môi, cảm giác như mình đang đứng ở giữa trận chiến không mấy công bằng.
Anh lấy hết can đảm, bắt đầu kể về quá khứ của mình, về những khó khăn mà anh đã trải qua để có được công việc hiện tại.“Con không phải là một người xuất thân từ gia đình giàu có.
Gia đình con cũng đã từng gặp khó khăn, nhưng con đã vượt qua tất cả...”Giọng Tuấn Anh trở nên trầm hơn, anh muốn bà mẹ Thùy Chi hiểu rằng, thực sự anh là người có nghị lực.“Cậu có thể nói gì về việc cậu không có đủ tiền sắm sửa cho Thùy Chi?” Bà ta cắt ngang, ánh mắt sắc như dao.“Con không thể nào có được số tiền đó ngay bây giờ, nhưng con có thể làm việc chăm chỉ để có được mọi thứ.”Bà mẹ Thùy Chi liếc nhìn những tấm bằng khen treo trên tường, sự không tin tưởng rõ ràng trong mắt bà.
“Cậu nghĩ rằng chỉ cần nói những lời đường mật là có thể lấy lòng tôi sao?”“Con không muốn lấy lòng bà, mà chỉ muốn chứng minh rằng con có thể làm cho Thùy Chi hạnh phúc.”Giọng Tuấn Anh càng lúc càng dồn dập, anh cảm nhận được tim mình đập mạnh, hơi thở như ngột ngạt, nhưng không thể dừng lại.“Tôi không cần biết cậu có làm gì để chứng minh.
Chỉ cần nhìn vào cậu, tôi đã có thể thấy được cậu không xứng đáng với con gái tôi.”Từng câu từng chữ như những nhát dao cắt vào tâm trí Tuấn Anh.
Anh cảm thấy một sự tủi nhục dâng trào, nhưng không thể để lộ ra ngoài.“Thưa bà, con hiểu rằng bà lo cho Thùy Chi, nhưng con có thể chứng minh cho bà thấy rằng con là người đáng tin cậy.”Chợt, một câu hỏi bất ngờ xuất hiện trong đầu Tuấn Anh.
“Thưa bà, bà có biết về gia đình con gái mình không?”Ánh mắt bà mẹ Thùy Chi thoáng chốc trở nên hoảng hốt, như thể bị chạm vào một vết thương sâu sắc.
“Cậu đang nói gì?”“Con nghe nói về một số chuyện không hay lắm về gia đình bà.
Chẳng hạn như...”Tuấn Anh dừng lại, anh không dám tiếp tục, nhưng cái cảm giác hồi hộp, căng thẳng vẫn cứ dâng trào trong lồng ngực.Bà ta không để Tuấn Anh nói hết, giọng gắt gỏng: “Cậu không có quyền nói về gia đình tôi.
Điều đó không liên quan gì đến cậu!”“Nhưng nếu như bà yêu thương Thùy Chi, thì thật sự bà nên quan tâm đến những điều có thể ảnh hưởng đến tương lai của cô ấy.”Bà mẹ Thùy Chi nghiến răng, cơ mặt giật nhẹ.
“Cậu đang dọa tôi?
Cậu không biết mình đang đụng phải ai đâu.”“Con không có ý đó, chỉ là con không muốn Thùy Chi bị tổn thương.”Mẹ Thùy Chi đứng dậy, không còn kiên nhẫn, tay bà siết chặt lại.
“Cậu hãy rời khỏi nhà tôi ngay lập tức!”Trong không khí nặng nề, Tuấn Anh cảm thấy như không gian xung quanh đang thu hẹp lại.
Anh biết rằng mình không thể đứng vững được lâu nữa.“Con sẽ không bỏ cuộc, thưa bà.” Anh nói, nhưng giọng đã bắt đầu run rẩy.
“Con sẽ tìm mọi cách để chứng minh mình xứng đáng.”Bà ta quay lưng lại, không thèm đáp lại.
Cái bóng lưng ấy khiến Tuấn Anh cảm thấy như có một bức tường vững chắc ngăn cách giữa anh và Thùy Chi.Nhìn theo bóng dáng của người phụ nữ ấy, lòng anh chợt thắt lại.
Sự hoài nghi đang bao trùm, nhưng trong sâu thẳm, anh biết mình phải làm gì đó.Ra khỏi cửa, Tuấn Anh cảm thấy những giọt mồ hôi trên gáy vẫn rịn ra, cơ thể anh như bị kéo xuống bởi một sức nặng khó tả.
Nhưng trong tâm trí, một ý nghĩ mạnh mẽ đã hình thành: Anh sẽ không từ bỏ.Bước đi trên con đường nhựa hẹp trong khu phố cổ Hà Nội, Tuấn Anh nhận ra rằng cuộc chiến này mới chỉ bắt đầu.
Những bí mật đen tối về gia đình Thùy Chi cần phải được lật tẩy, không chỉ vì tình yêu mà còn vì sự thật mà anh cần tìm kiếm.