Chương 1: Giả Nghèo Để Ra Mắt

Trần Tuấn Anh đứng trước gương, cảm giác như mình đang đóng một vai diễn nào đó trong một bộ phim không hồi kết.Ánh sáng chói chang từ đèn neon khiến khuôn mặt anh trở nên nhợt nhạt, mồ hôi bắt đầu rịn ra ở gáy.Những đường nét trên khuôn mặt anh dường như căng thẳng hơn bao giờ hết, đôi mắt sâu thẳm ánh lên sự lo lắng.Hôm nay là ngày anh ra mắt mẹ của Nguyễn Thùy Chi, và mọi thứ phải hoàn hảo nhất có thể.Để phù hợp với hình ảnh của một chàng trai nghèo, anh đã chọn bộ quần áo đơn giản, chiếc áo phông cũ kỹ kết hợp với quần jeans bạc màu.Giữa tiếng nhạc ồn ào của quán cà phê trong chung cư Hoài Đức, tim anh như đập nhanh hơn mỗi khi có ai đó đi ngang qua.Khớp tay anh run rẩy khi anh mở điện thoại xem giờ, chỉ còn vài phút nữa là đến cuộc gặp gỡ quan trọng này.Một làn sóng hồi hộp lướt qua cơ thể, anh thở dài một cái, tự nhủ rằng mình phải bình tĩnh.Khi bước vào quán, không khí có vẻ ấm áp nhưng lại khiến anh cảm thấy ngột ngạt.Các bàn xung quanh đều đông đúc, nhưng một cái bàn gần cửa sổ đang trống, nơi mà mẹ của Thùy Chi đã chọn.Nguyễn Thùy Chi đã ngồi ở đó, gương mặt cô tươi tắn nhưng có chút lo lắng.“Anh đến rồi!” Thùy Chi mỉm cười, nhưng ánh mắt cô lại không giấu nổi sự căng thẳng.“Ừ, anh đến rồi đây.” Trần Tuấn Anh cố gắng tỏ ra vui vẻ, nhưng giọng nói có phần khàn khàn.Mẹ của Thùy Chi, bà Nguyễn Thị Hòa, ngồi đối diện, ánh mắt sắc lẹm như dao, đánh giá từng cử chỉ của anh.“Trần Tuấn Anh đúng không?” Bà hỏi, giọng nói nhẹ nhàng nhưng lạnh lùng.“Vâng, thưa bà.” Anh gật đầu, cố gắng giữ vẻ tự tin.Bà Hòa lặng lẽ đánh giá anh từ đầu tới chân, rồi bỗng dưng, bà hỏi: “Công việc của cháu hiện tại là gì?”“Dạ, cháu đang làm nhân viên văn phòng.” Anh trả lời, hơi cúi đầu, cảm giác như mình đang đứng giữa một cuộc thẩm vấn.Bà Hòa nhếch môi, một nụ cười không mấy thiện cảm hiện lên.“Nhân viên văn phòng thì lương cũng không cao lắm, cháu có tài sản gì không?”“Dạ, cháu cũng có một chút tiết kiệm...” Anh ngập ngừng.“Một chút là bao nhiêu?” Bà hỏi, giọng điệu như muốn khai thác thông tin.Trần Tuấn Anh nuốt khan, cảm giác như có một viên đá lớn chèn vào cổ họng.“Khoảng...

Đến đoạn này, không ai trong phòng cần nghe thêm thuật ngữ. Họ chỉ nhìn vào khuôn mặt tái đi của đối thủ, nhìn vào con dấu đỏ trên hồ sơ và hiểu rằng sự thật đang có hình dạng rất cụ thể.

khoảng 50 triệu ạ.” Anh cuối cùng cũng thốt ra được.“Hừm.” Bà Hòa gật gù, vẻ mặt không hài lòng.“Thế còn sính lễ, cháu có thể chuẩn bị được bao nhiêu?”Lời hỏi của bà như một cú sốc, khiến cả căn phòng như ngưng lại.Tim Trần Tuấn Anh đập thình thịch, bỗng cảm thấy khó thở.“Dạ, cháu chưa nghĩ đến việc đó...” Anh cắn môi, không biết phải trả lời sao cho hợp lý.Bà Hòa khẽ cười, nhưng nụ cười ấy khiến anh cảm thấy lạnh gáy.“900 triệu.” Bà nói một cách dứt khoát, như thể đang đưa ra một quyết định không thể thay đổi.“Cái gì?” Trần Tuấn Anh không thể tin vào tai mình, mồ hôi tuôn rơi từ trán xuống.“900 triệu là số tiền mà gia đình tôi yêu cầu cho sính lễ.” Bà Hòa nhấn mạnh từng chữ.Thùy Chi ngồi bên cạnh, mắt mở to, không dám lên tiếng.“Nhưng...

nhưng con không có đủ tiền...” Anh lắp bắp, cảm giác như mọi thứ đang sụp đổ trước mắt.Bà Hòa nhìn anh, đôi lông mày nhíu lại.“Nếu cháu yêu Thùy Chi, cháu sẽ tìm cách để có số tiền đó.”Trần Tuấn Anh cảm thấy như có một chiếc búa nặng đập mạnh vào đầu, cơ thể dần trở nên tê liệt.“Cháu cần thời gian để suy nghĩ.” Anh thở dài, cố gắng giữ bình tĩnh.“Thời gian là cái gì?” Bà Hòa nói, giọng điệu như thể đang chế giễu.“Cháu không biết.” Anh nhìn Thùy Chi, mong mỏi tìm thấy sự hỗ trợ từ ánh mắt cô.Cô chỉ lặng lẽ nhìn lại, ánh mắt đầy sự thông cảm.“Cháu có thể giúp đỡ.” Cô nói nhỏ nhẹ, nhưng giọng nói không đủ sức mạnh để truyền tải quyết tâm.Bà Hòa vẫn giữ vẻ mặt lạnh lùng, không có ý định thay đổi yêu cầu của mình.“Cháu có ba tháng để chuẩn bị số tiền đó.” Bà Hòa nói thêm, khiến không khí càng trở nên căng thẳng hơn.“Ba tháng...” Trần Tuấn Anh lẩm bẩm, cảm giác như thời gian đang trôi qua nhanh hơn bao giờ hết.“Cháu nên biết, bà không bao giờ đùa.” Bà Hòa nhìn anh, ánh mắt đầy sự uy quyền.Trần Tuấn Anh gật đầu, không còn lựa chọn nào khác.“Cháu sẽ cố gắng.” Anh nói, nhưng trong lòng lại đang hoang mang.Cuộc gặp gỡ kết thúc trong không khí nặng nề, Trần Tuấn Anh bước ra khỏi quán cà phê, cảm giác như đôi chân mình đang chìm trong bùn.Chỉ mới đầu cuộc hành trình, nhưng thử thách đã bắt đầu xuất hiện.“900 triệu...” Anh thầm nghĩ, lòng đầy lo âu.Không biết mình sẽ phải làm gì để có được số tiền đó.Ánh nắng bên ngoài chói chang, nhưng trong lòng anh lại tối tăm như bầu trời trước cơn bão.“Mình sẽ phải tìm cách.” Anh tự nhủ, quyết định không để mọi thứ sụp đổ.

Home Trước Sau
Cài đặt Đọc truyện
Cỡ chữ
Kiểu Chữ
Phông Nền
💬 Bình luận đoạn
Đang tải bình luận...