Chương 4: Chứng Cứ Đau Đớn
Ánh nắng ban mai len lỏi qua từng khe cửa sổ, chiếu rọi xuống mặt bàn nơi Tuấn Anh ngồi, trong lòng anh tràn đầy nỗi lo âu.
Đến đoạn này, không ai trong phòng cần nghe thêm thuật ngữ. Họ chỉ nhìn vào khuôn mặt tái đi của đối thủ, nhìn vào con dấu đỏ trên hồ sơ và hiểu rằng sự thật đang có hình dạng rất cụ thể.
Anh không đáp bằng lời thề. Anh đặt từng vật chứng lên bàn: bản ghi thời gian, ảnh chụp niêm phong, tin nhắn gốc và biên bản đối chiếu có chữ ký của bên thứ ba. Mỗi thứ đều nhỏ, nhưng khi xếp cạnh nhau, chúng khép lại thành một đường chứng cứ không còn khe hở.
Nhưng cú phản công đầu tiên chưa kịp thành hình thì biến cố mới ập xuống. Tài liệu bị nghi là giả, một nhân chứng quan trọng bất ngờ đổi lời, còn phía đối thủ lập tức tung tin rằng mọi chứng cứ chỉ là trò trả thù của kẻ thất thế. Lần này, nhân vật chính không chỉ cần thắng một cuộc tranh cãi; anh phải chứng minh sự thật trước những người vốn đã quyết định không tin mình.
Mồ hôi bắt đầu rịn ra ở gáy, cảm giác như nút thắt trong lòng anh ngày càng chặt lại.
"Mày có chắc là mình sẽ tìm được chứng cứ không?" - Giọng nói của Khôi, người bạn cũ, vang lên.
Khôi ngồi đối diện, khuôn mặt vẫn mang nét trẻ trung nhưng ánh mắt thì lộ rõ sự nghi ngờ.
Tuấn Anh hít một hơi thật sâu, cố gắng làm dịu đi nhịp tim đang đập loạn.
"Tao nghĩ là mình có thể tìm ra được.
Chỉ cần có số liệu thực tế, mẹ của Thùy Chi sẽ không thể phản bác." Khôi gục gặc đầu, nhưng rõ ràng sự hồ nghi vẫn chưa tan biến.
"Có một thời gian, mày là ngôi sao sáng trong làng marketing.
Giờ thì sao?" Tuấn Anh nhếch môi cười, nhưng nụ cười ấy lại không đủ sức thuyết phục.
"Mày biết đó, tao đã gặp phải một số rắc rối và giờ phải chứng minh được rằng mình vẫn còn giá trị." Khôi nâng ly cà phê, nhấp một ngụm rồi nói: "Mày có nhớ cái đêm ở quán bar năm ngoái không?
Mọi người đang bàn về thành công của mày trong dự án lớn?" Tim Tuấn Anh đập mạnh khi nhớ lại khoảnh khắc đó, nhưng anh nhanh chóng lắc đầu.
"Đó chỉ là quá khứ.
Mày nghĩ mẹ của Thùy Chi sẽ quan tâm đến điều đó sao?" Khôi đặt ly xuống với vẻ châm biếm: "Mày không thể để mình bị đánh bại bởi một người phụ nữ như vậy.
Hãy cho cô ta thấy rằng mày vẫn còn giá trị!" Những từ ngữ ấy như lửa đốt cháy thêm trong lòng anh.
Tuấn Anh quyết định sẽ gặp gỡ những người bạn cũ từng làm việc chung, thu thập thông tin và chứng cứ cho thấy mình không phải là kẻ thất bại.
Buổi chiều, Tuấn Anh bắt đầu hành trình tìm kiếm.
Địa điểm đầu tiên là một quán cafe nhỏ ở quận 1, nơi mà anh từng thường xuyên lui tới để giao lưu với đồng nghiệp.
Không khí trong quán hôm nay thật ảm đạm, mọi người đều im lặng, chỉ có tiếng nhạc nhẹ nhàng phát ra từ chiếc loa cũ.
Tuấn Anh bước vào, ánh mắt lướt qua từng gương mặt.
Anh thấy Sơn, một người từng hợp tác với anh trong nhiều dự án lớn.
Sơn có vẻ bận rộn với chiếc máy tính xách tay, nhưng khi thấy Tuấn Anh, anh ngay lập tức đứng dậy, nở nụ cười rạng rỡ.
"Ôi, lâu quá không gặp!
Mày vẫn ổn chứ?" - Sơn vỗ vai Tuấn Anh, khiến anh cảm thấy ấm áp.
Tuấn Anh gật đầu, nhưng nụ cười của anh chỉ mang tính hình thức.
"Mày có thời gian không?
Tao cần nói chuyện một chút." Sơn đưa tay chỉ ghế trước mặt: "Ngồi đi, nói chuyện gì?" Tuấn Anh hít một hơi, lòng chộn rộn khi nghĩ đến lý do mình gặp Sơn.
"Tao đang cần một số thông tin về dự án mà chúng ta từng làm chung.
Mẹ của Thùy Chi đang gây áp lực với tao về điều này." "Mẹ của Thùy Chi?" - Sơn nhíu mày, đôi mắt sáng lên với sự tò mò.
"Có chuyện gì vậy?" Tuấn Anh thở ra, cảm giác như mọi nỗi lo sợ đang chất chồng lên vai mình.
"Cô ấy muốn một khoản sính lễ khổng lồ, và tao cần chứng minh rằng mình vẫn có thể đứng vững trong sự nghiệp." Sơn gật đầu, rồi bắt đầu kể lại những ký ức đẹp đẽ về dự án mà họ đã cùng nhau thực hiện.
Ánh mắt của anh sáng lên khi nhắc đến những con số ấn tượng mà họ đã đạt được.
"Dự án đó đã mang về cho công ty lợi nhuận lên đến 300 triệu đồng trong vòng ba tháng.
Mày còn nhớ không?" Tuấn Anh gật đầu, cảm giác như một ngọn lửa đang bùng cháy trong lòng.
"Có, nhưng mày có số liệu cụ thể không?
Tao cần nó để thuyết phục mẹ của Thùy Chi." Sơn gật đầu, nhanh chóng lấy điện thoại ra và lục lọi một lúc.
"Để tao tìm cho mày.
Đây!" - Anh đưa điện thoại cho Tuấn Anh, trên màn hình hiện lên một bảng số liệu rõ ràng, chi tiết từng khoản chi phí và lợi nhuận.
Tuấn Anh cảm thấy như gánh nặng vừa được gỡ bỏ.
"Cảm ơn mày rất nhiều!" - Anh nắm lấy tay Sơn, ánh mắt tràn đầy sự biết ơn.
Nhưng ngay khi rời khỏi quán, Tuấn Anh lại cảm thấy một cơn sóng lo lắng ập đến.
Mẹ của Thùy Chi sẽ không dễ dàng chấp nhận những gì anh mang lại.
Thời gian đang trôi qua, và áp lực từ bà vẫn nặng nề hơn bao giờ hết.
Trở về nhà, Tuấn Anh ngồi bên bàn làm việc, mở máy tính xách tay và bắt đầu chuẩn bị cho cuộc đối thoại sắp tới với mẹ Thùy Chi.
Cảm giác hồi hộp khiến tay anh run rẩy khi gõ phím, nhưng anh biết rằng không còn đường lùi.
"Mình phải thành công!" - Anh tự nhủ, mồ hôi lại bắt đầu rịn ra nơi gáy.
Nhận thức được rằng tương lai của mình phụ thuộc vào cuộc thương lượng này, anh cảm thấy trách nhiệm nặng nề như một tảng đá đè lên vai.
Cuối cùng, sau nhiều giờ chuẩn bị, Tuấn Anh đứng dậy, nhìn vào gương.
Khuôn mặt anh đã toát lên sự quyết tâm.
"Mày có thể làm được!" - Anh thì thầm với chính mình, rồi quyết định sẽ không để bất kỳ ai đánh bại mình trong cuộc chiến này.
Và thế là, Tuấn Anh bắt đầu lên kế hoạch cho buổi gặp gỡ định mệnh với mẹ của Thùy Chi - người phụ nữ sẽ quyết định số phận của anh.
Ánh mắt anh lấp lánh đầy tự tin, như một chiến binh trên chiến trường, không gì có thể ngăn cản được.