Chương 7: Cuộc Chiến Pháp Lý Khốc Liệt
Ánh mặt trời nhạt nhòa len lỏi qua khung cửa sổ kính của phòng họp trong tòa án nhân dân quận 1, nhưng không khí bên trong lại ngột ngạt và căng thẳng như những cơn bão mùa hè.Tuấn Anh đứng ở vị trí bên phải, đôi tay anh khoanh lại trước ngực, nhưng những ngón tay lại run rẩy lén lút.
Hơi thở của anh dồn dập, trong khi mồ hôi trên gáy rịn ra, chảy xuống từng giọt nhỏ, lăn dài trên làn da căng thẳng.
Anh liếc nhìn mẹ Thùy Chi, người phụ nữ đang ngồi đối diện, đôi mắt bà sắc lạnh, như thể có thể xuyên thấu tâm can của anh.Bà quay sang Luật sư của mình, giọng nói đầy tự tin, nhưng không giấu nổi sự lo lắng: "Người ta đã biết đến tài sản của bạn trai Thùy Chi chưa?
Anh ta chỉ là một người nghèo, không có gì để chứng minh".Luật sư của bà, người đàn ông trung niên với bộ vest đen lịch lãm, gật đầu.
Khóe môi ông nhếch lên, thể hiện sự tự tin, nhưng đôi mắt lại không ngừng rời về phía Tuấn Anh, như thể đang tìm kiếm một điểm yếu nào đó.Trái ngược với sự tự mãn của họ, Tuấn Anh trấn tĩnh bản thân.
Khóe miệng anh nhếch lên một cách nhẹ nhàng, như cảm thấy điều gì đó sắp sửa thay đổi.
Anh đưa tay ra, cầm lấy tập hồ sơ dày cộm, bên trong chứa đựng đủ các chứng cứ pháp lý mà mình đã chuẩn bị từ trước."Thưa Tòa, tôi có một số tài liệu muốn trình bày".
Giọng nói của anh vang lên, bình tĩnh nhưng có phần quyết đoán.Đám đông trong phòng họp im lặng, ánh mắt dõi theo từng cử chỉ của Tuấn Anh.
Cơ mặt anh giật nhẹ khi cảm nhận được trọng trách nặng nề đang đè lên vai mình.Tuấn Anh từ từ mở tập hồ sơ, lật ra những trang giấy dày đặc chữ viết.
"Đây là các giấy tờ chứng minh tài sản của tôi, bao gồm hợp đồng lao động, bảng lương ba năm qua và giấy tờ sở hữu bất động sản tại thành phố Hồ Chí Minh".Những trang giấy trắng tinh hiện ra trước mắt mọi người, mang theo sự thật không thể chối cãi.
Mồ hôi lưng áo Tuấn Anh đã thấm ướt, nhưng anh không hề nản lòng.Mẹ Thùy Chi, giờ đây đã bắt đầu có chút bối rối.
Bà nhanh chóng chuyển sang tấn công: "Đây chỉ là những giấy tờ bình thường mà thôi!
Ai biết được chúng có thật hay không?
Hơn nữa, tài sản của một người không thể đo được bằng giấy tờ".Tuấn Anh không để bản thân bị lung lay.
"Tôi hoàn toàn đồng ý với bà, nhưng những chứng cứ này không chỉ là tài sản, mà còn là minh chứng cho nỗ lực và thành công của tôi trong công việc".Luật sư của Tuấn Anh, người ngồi bên cạnh, nhẹ nhàng đưa tay lên, tỏ ý muốn phát biểu.
"Thưa Tòa, tôi muốn trình bày thêm về sự phát triển của công ty mà ông Tuấn Anh đã làm việc trong ba năm qua".Ông đưa ra một bảng số liệu lớn cho thấy sự tăng trưởng doanh thu của công ty, khiến những người có mặt trong phòng họp không khỏi tròn mắt.
"Công ty này đã tăng trưởng 150% trong vòng ba năm, và chính ông Tuấn Anh là một trong những nhân tố chủ chốt".Giọng nói của ông vang lên rõ ràng trong không khí căng thẳng, làm cho mọi người phải nhìn nhau đầy ngạc nhiên.Mẹ Thùy Chi không thể giữ được vẻ tự tin ban đầu, bà lắc đầu, giọng nói có phần yếu ớt: "Nhưng không thể chỉ dựa vào một công việc để đánh giá cả một con người, không phải sao?"Tuấn Anh không bỏ lỡ cơ hội.
"Tôi hoàn toàn đồng ý, nhưng trong xã hội hiện đại, thành công và tài sản phần nào phản ánh con người chúng ta.
Tôi không đến đây để khoe khoang, mà để chứng minh rằng tôi đủ khả năng để chăm sóc cho Thùy Chi".Trong khoảnh khắc đó, mọi ánh mắt đổ dồn về phía mẹ Thùy Chi, như thể đang chờ đợi một phản ứng từ bà.Bà giữ im lặng, nhưng cơ mặt có phần co giật, đôi môi bà mím chặt, không thể tìm ra lời nào để phản bác.
Tuấn Anh nhận thấy cơ hội của mình đã tới."Nếu bà muốn, tôi cũng có thể cung cấp thêm các giấy tờ chứng minh khác, bao gồm hóa đơn, chứng từ giao dịch và những tài sản khác mà tôi đã tích lũy".
Giọng nói của anh đầy tự tin, như một cơn sóng lớn vỗ về phía bờ.Những người xung quanh, từ luật sư đến những người dự khán, đều cảm thấy bầu không khí đang dần thay đổi.
Ánh mặt trời ngoài kia đã bắt đầu le lói, như thể đang chúc mừng cho sự chiến thắng của sự thật.Mẹ Thùy Chi cuối cùng cũng đã đứng dậy, nhưng các khớp tay của bà run rẩy, và giọng nói đã không còn sắc bén như trước: "Tôi… tôi cần thời gian để xem xét lại các tài liệu này".Tuấn Anh mỉm cười, không phải vì sự chiến thắng, mà vì anh đã làm được điều mà trước đây mình không dám tưởng tượng.
Hơi thở của anh đã dần đều lại, và sự tự tin trong ánh mắt đã trở lại.Cuộc chiến pháp lý này vẫn chưa kết thúc, nhưng Tuấn Anh biết, anh đã đưa ra được những chứng cứ không thể chối cãi, và mọi chuyện sẽ sớm đi đến hồi kết.Những tiếng xì xào trong phòng họp bắt đầu râm ran, như một cơn sóng mới đang dậy lên.
Điều gì sẽ xảy ra tiếp theo?
Ai sẽ là người chiến thắng cuối cùng trong cuộc chiến này?