Chương 3: Hộp Đen Bị Xóa Dấu
Một giờ sáng, Nam ngồi trong kho phụ tùng của showroom, trước mặt là bản sao ECU và bộ ghi dữ liệu CAN bus. Bên ngoài kính, Sài Gòn mưa lấm tấm, còn trong phòng chỉ còn tiếng quạt máy chủ.
Đoạn patch được viết rất khéo. Nó tự xóa log sau ba chu kỳ khởi động và chỉ kích hoạt khi xe vào chế độ đường đua. Người làm không phải tay nghiệp dư. Hắn hiểu cả giới hạn cơ khí lẫn cách hãng kiểm tra lỗi bảo hành.
Nam tìm thấy chữ ký biên dịch trong mã: một chuỗi ký tự rút gọn từ thư viện phanh do nhóm cũ của anh viết ở Đức. Tim anh khựng lại. Thư viện đó chưa từng bán ra thị trường Việt Nam, trừ khi có người lấy từ dự án tai nạn năm xưa.
Khánh Vy mang cà phê vào, thấy mặt anh khác đi. Nam kể thật: bốn năm trước, một xe thử nghiệm mất phanh ở đường nội bộ. Anh phát hiện phần mềm bị chỉnh, nhưng báo cáo cuối cùng đổ lỗi cho anh cấu hình sai. Anh bị đuổi, còn dữ liệu gốc biến mất.
Khánh Vy hỏi anh có bằng chứng cũ không. Nam lấy từ ví ra một thẻ nhớ mòn cạnh. Trong đó chỉ còn vài tập tin log cứu được trước khi tài khoản bị khóa. Cô không động vào ngay mà gọi công chứng viên kỹ thuật lập biên bản mở tập tin.
tập tin cũ và patch mới có cùng mẫu lỗi: delay được đặt vừa đủ để tai nạn giống sai lầm người lái. Nếu dùng trong đua biểu diễn, xe đâm, bảo hiểm chi trả, hãng sửa xe kiếm tiền, còn người cài mã có thể short cổ phần đối thủ trong ngành siêu xe.
Camera showroom bắt được Lê Duy lén vào phòng kỹ thuật lúc hai giờ mười lăm. Anh ta rút một USB khỏi túi áo, định cắm vào máy chẩn đoán để ghi đè bản sao. Khánh Vy đã đổi quyền truy cập trước đó, nên hệ thống khóa lại và gửi cảnh báo.
Lê Duy bỏ chạy. Nam đuổi theo xuống hầm, nơi tiếng lốp xe vang lên. Anh chỉ kịp nhìn một chiếc Mercedes đen đón Lê Duy rời đi. Biển số xe thuộc công ty của Vương Thế Hùng. Mối liên kết cuối cùng đã hiện ra, nhưng Quốc Anh vẫn chuẩn bị đua vào sáng mai.
Phần bị đối phương xem nhẹ ở chương 3: hộp đen bị xóa dấu là nỗi lo rất cụ thể: Đỗ Nhật Nam sợ nhất không phải là thua một cuộc cãi vã, mà là để giải đua livestream chờ xuất phát biến sự thật thành chuyện bên lề. Anh buộc mình ghi lại từng mốc nhỏ: ai có mặt, vật gì được chạm vào, câu nào được nói trước camera. Trong đường dây phá siêu xe và gian bảo hiểm, chỉ một khoảng trống thủ tục cũng đủ cho Vương Thế Hùng gọi toàn bộ nỗ lực là dựng chuyện.
Từ hướng nối lại quá khứ của chương 3: hộp đen bị xóa dấu, Khánh Vy không cho phép anh hành động theo cơn giận. Cô bắt mọi thứ đi qua chuỗi kiểm soát: camera hầm B2 được đối chiếu với dữ liệu CAN bus, bản sao được niêm phong, người chứng kiến ký tên ngay tại chỗ. Nhịp làm việc ấy khô khan, nhưng chính sự khô khan làm phe đối diện khó bẻ cong câu chuyện.
Trên nền áp lực của chương 3: hộp đen bị xóa dấu, Vương Thế Hùng đánh vào đúng chỗ mềm nhất: luật sư hãng xe che chắn dữ liệu. Tin nhắn, cuộc gọi, lời bóng gió và vài gương mặt lạ xuất hiện quanh nhân chứng khiến không khí đặc lại. Đỗ Nhật Nam đã có một khoảnh khắc muốn lao thẳng tới đối chất, nhưng ánh đèn trắng trên capo nhắc anh rằng nóng vội chỉ tặng thêm chứng cứ giả cho kẻ đang đặt bẫy.
Riêng bằng chứng thứ 1 của chương 3: hộp đen bị xóa dấu xoay quanh thẻ nhớ cũ từ vụ tai nạn thử nghiệm. Nó không ồn ào, không tạo tiếng nổ ngay, nhưng khi đặt cạnh các mẩu chứng cứ còn lại, nó làm đường dây của Vương Thế Hùng hiện ra có thứ tự. Một người ngoài có thể chỉ thấy rời rạc; người trong nghề nhìn thấy cùng một bàn tay, cùng một thói quen che dấu, cùng một lỗi nhỏ lặp lại vì quá tự tin.
Từ điểm nối lại quá khứ, Đỗ Nhật Nam không còn cố chứng minh mình đáng thương. Anh chuyển từ thế bị kéo đi giải thích sang thế buộc đối phương trả lời câu hỏi cụ thể. Ai sửa dữ liệu? Ai hưởng lợi? Ai ký lệnh? Vì sao camera hầm B2 lại trùng với thời điểm giải đua livestream chờ xuất phát? Mỗi câu hỏi là một cái nêm đóng vào bức tường im lặng.
Khi mùi dầu máy trong hầm xe phủ lên phần kết của chương 3: hộp đen bị xóa dấu, Khánh Vy nhìn thấy sự thay đổi trong ánh mắt những người từng nghi ngờ. Họ chưa hẳn đứng về phía Đỗ Nhật Nam, nhưng đã bắt đầu sợ rằng mình bị Vương Thế Hùng dùng làm khán giả cho một màn kịch. Chỉ cần nỗi sợ ấy đổi hướng, cán cân đã nhích sang phía sự thật. Từ đây, chương không còn là lời giải thích đơn tuyến mà có đủ lực đẩy để bước sang màn phản công kế tiếp.