Chương 6: Hai Mươi Bốn Giờ Bị Phong Tỏa
Vương Thế Hùng không để con trai và đường dây bảo hiểm bị kéo xuống dễ dàng. Sáng hôm sau, xưởng nơi Nam làm bị niêm phong vì cáo buộc sửa chữa không phép. Tài khoản cá nhân của anh bị báo giao dịch bất thường, chủ nhà trọ yêu cầu anh dọn đi.
Khánh Vy đề nghị đưa anh về căn hộ an toàn. Nam từ chối ở lại lâu, vì trong xưởng vẫn còn dụng cụ, máy đo và hồ sơ khách hàng nghèo gửi xe sửa góp. Nếu xưởng bị xóa sạch, không chỉ anh mất chỗ làm, nhiều người cũng mất phương tiện mưu sinh.
Họ phát hiện lệnh niêm phong dựa trên đơn tố cáo nặc danh: Nam can thiệp trái phép vào xe khách để tống tiền. Đơn kèm hình ảnh anh mở capo Lamborghini trong hầm B2, cắt đúng khoảnh khắc anh kiểm tra cảnh báo trước cú tát.
Nam cần chứng minh mình từng cảnh báo trước khi chạm vào xe. Camera hầm B2 là chìa khóa, nhưng quản lý trung tâm thương mại nói dữ liệu đã bị ghi đè. Nam không tin. Hệ thống camera thường còn cache trên đầu ghi phụ ở phòng an ninh.
Anh quay lại hầm B2, nơi mọi chuyện bắt đầu. Một bảo vệ lớn tuổi nhận ra anh và lén cho biết đêm xảy ra vụ việc có người của Vương gia đến xin xóa đoạn B17. Ông không dám giữ bản gốc, nhưng đã chụp lại màn hình vì thấy Nam bị tát oan.
Ảnh chụp không đủ làm bằng chứng chính, nhưng đủ chỉ ra thời điểm. Từ đó, Khánh Vy yêu cầu trích xuất đầu ghi phụ theo thủ tục pháp lý. Dữ liệu còn lại ba mươi giây: Nam chưa hề chạm xe trước khi cảnh báo, và Quốc Anh là người đánh trước.
Cùng lúc, một khách hàng cũ của Nam mang đến hóa đơn sửa xe. Anh từng phát hiện lỗi phanh xe gia đình họ và không lấy thêm tiền, chỉ yêu cầu thay phụ tùng đúng chuẩn. Những người nhỏ bé mà Vương gia bỏ qua bắt đầu đứng thành hàng.
Tối đó, lệnh niêm phong xưởng bị tạm dừng. Nam ngồi trên bậc thềm, tay cầm chiếc cờ lê cũ. Anh không có tập đoàn sau lưng, nhưng có camera, hóa đơn, lời khai và những chiếc xe còn chạy an toàn nhờ anh. Chừng đó đủ để đi tiếp.
Khi mọi người tưởng đã hiểu chương 6: hai mươi bốn giờ bị phong tỏa là nỗi lo rất cụ thể: Đỗ Nhật Nam sợ nhất không phải là thua một cuộc cãi vã, mà là để xưởng bị niêm phong biến sự thật thành chuyện bên lề. Anh buộc mình ghi lại từng mốc nhỏ: ai có mặt, vật gì được chạm vào, câu nào được nói trước camera. Trong đường dây phá siêu xe và gian bảo hiểm, chỉ một khoảng trống thủ tục cũng đủ cho Vương Thế Hùng gọi toàn bộ nỗ lực là dựng chuyện.
Ở nhịp chống phong tỏa xưởng của chương 6: hai mươi bốn giờ bị phong tỏa, Khánh Vy không cho phép anh hành động theo cơn giận. Cô bắt mọi thứ đi qua chuỗi kiểm soát: log ECU được đối chiếu với camera hầm B2, bản sao được niêm phong, người chứng kiến ký tên ngay tại chỗ. Nhịp làm việc ấy khô khan, nhưng chính sự khô khan làm phe đối diện khó bẻ cong câu chuyện.
Giữa vòng siết của chương 6: hai mươi bốn giờ bị phong tỏa, Vương Thế Hùng đánh vào đúng chỗ mềm nhất: giải đua livestream chờ xuất phát. Tin nhắn, cuộc gọi, lời bóng gió và vài gương mặt lạ xuất hiện quanh nhân chứng khiến không khí đặc lại. Đỗ Nhật Nam đã có một khoảnh khắc muốn lao thẳng tới đối chất, nhưng tiếng servo phanh hụt nhịp nhắc anh rằng nóng vội chỉ tặng thêm chứng cứ giả cho kẻ đang đặt bẫy.
Riêng bằng chứng thứ 1 của chương 6: hai mươi bốn giờ bị phong tỏa xoay quanh camera phụ ở phòng an ninh. Nó không ồn ào, không tạo tiếng nổ ngay, nhưng khi đặt cạnh các mẩu chứng cứ còn lại, nó làm đường dây của Vương Thế Hùng hiện ra có thứ tự. Một người ngoài có thể chỉ thấy rời rạc; người trong nghề nhìn thấy cùng một bàn tay, cùng một thói quen che dấu, cùng một lỗi nhỏ lặp lại vì quá tự tin.
Qua nhịp chống phong tỏa xưởng, Đỗ Nhật Nam không còn cố chứng minh mình đáng thương. Anh chuyển từ thế bị kéo đi giải thích sang thế buộc đối phương trả lời câu hỏi cụ thể. Ai sửa dữ liệu? Ai hưởng lợi? Ai ký lệnh? Vì sao log ECU lại trùng với thời điểm xưởng bị niêm phong? Mỗi câu hỏi là một cái nêm đóng vào bức tường im lặng.
Khi vết bê tông ẩm cạnh cột B17 phủ lên phần kết của chương 6: hai mươi bốn giờ bị phong tỏa, Khánh Vy nhìn thấy sự thay đổi trong ánh mắt những người từng nghi ngờ. Họ chưa hẳn đứng về phía Đỗ Nhật Nam, nhưng đã bắt đầu sợ rằng mình bị Vương Thế Hùng dùng làm khán giả cho một màn kịch. Chỉ cần nỗi sợ ấy đổi hướng, cán cân đã nhích sang phía sự thật. Từ đây, chương không còn là lời giải thích đơn tuyến mà có đủ lực đẩy để bước sang màn phản công kế tiếp.