Chương 7: Bằng Sáng Chế Bị Chôn

Mấu chốt cuối cùng là quyền sở hữu thuật toán phanh. Nếu Vương Thế Hùng chứng minh phần mềm thuộc hãng, Nam sẽ bị biến thành kẻ xâm nhập hệ thống. Nếu Nam chứng minh mình là đồng tác giả bị xóa tên, toàn bộ câu chuyện đảo chiều.

Khánh Vy tìm đến một luật sư sở hữu trí tuệ. Hồ sơ ở Đức cho thấy bản mô tả thuật toán ban đầu có ba tác giả, trong đó có Do Nhat Nam. Khi chuyển giao sang đối tác Việt Nam, tên anh biến mất khỏi phụ lục nội bộ.

Nam nhớ người ký biên bản năm xưa: một kỹ sư Đức tên Karl, đã nghỉ hưu. Anh gửi thư điện tử không hy vọng nhiều. Sáu giờ sau, Karl trả lời bằng tiếng Việt vụng về: 'Tôi vẫn giữ bản scan vì ngày đó tôi không đồng ý cách họ đối xử với cậu.'

Bản scan có chữ ký của Nam, mã commit đầu tiên và ghi chú cảnh báo không được dùng thuật toán ngoài phạm vi thử nghiệm. Vương Thế Hùng không chỉ dùng phần mềm trộm; ông ta dùng một bản chưa hoàn thiện để tạo tai nạn có kiểm soát.

Buổi công bố chứng cứ được tổ chức tại showroom Vinh Phát. Khánh Vy mời báo chí, Cục Đăng kiểm và đại diện hãng. Vương Thế Hùng đến với đội luật sư, tự tin rằng tiền có thể bẻ cong mọi câu hỏi.

Nam trình bày bản quyền thuật toán, log ECU, dữ liệu bảo hiểm và camera hầm B2. Anh không nói mình là thiên tài bị hại. Anh nói nếu hệ thống này tiếp tục bị dùng, người chết tiếp theo có thể là bất kỳ ai ngồi trên xe đã qua bảo dưỡng.

Karl xuất hiện qua cuộc gọi video, xác nhận Nam là người viết module an toàn lõi và từng cảnh báo rủi ro. Màn hình im vài giây, rồi phóng viên đồng loạt giơ máy. Vương Thế Hùng lần đầu cúi mặt đọc tin nhắn từ luật sư thay vì nhìn thẳng.

Cơ quan điều tra yêu cầu phong tỏa hồ sơ bảo hiểm của nhóm Vương gia. Quốc Anh, người từng tát Nam, đứng ở góc phòng không nói được câu nào. Nam nhìn hắn, không đòi quỳ xin lỗi. Anh chỉ yêu cầu hắn ký biên bản thừa nhận cú tát và lời vu khống trước hầm B2.

Tại đúng nhịp xoay của chương 7: bằng sáng chế bị chôn là nỗi lo rất cụ thể: Đỗ Nhật Nam sợ nhất không phải là thua một cuộc cãi vã, mà là để giải đua livestream chờ xuất phát biến sự thật thành chuyện bên lề. Anh buộc mình ghi lại từng mốc nhỏ: ai có mặt, vật gì được chạm vào, câu nào được nói trước camera. Trong đường dây phá siêu xe và gian bảo hiểm, chỉ một khoảng trống thủ tục cũng đủ cho Vương Thế Hùng gọi toàn bộ nỗ lực là dựng chuyện.

Từ hướng đòi lại tên trong thuật toán của chương 7: bằng sáng chế bị chôn, Khánh Vy không cho phép anh hành động theo cơn giận. Cô bắt mọi thứ đi qua chuỗi kiểm soát: mã lỗi 0x7FA được đối chiếu với bản scan bằng sáng chế, bản sao được niêm phong, người chứng kiến ký tên ngay tại chỗ. Nhịp làm việc ấy khô khan, nhưng chính sự khô khan làm phe đối diện khó bẻ cong câu chuyện.

Tại điểm tối của chương 7: bằng sáng chế bị chôn, Vương Thế Hùng đánh vào đúng chỗ mềm nhất: luật sư hãng xe che chắn dữ liệu. Tin nhắn, cuộc gọi, lời bóng gió và vài gương mặt lạ xuất hiện quanh nhân chứng khiến không khí đặc lại. Đỗ Nhật Nam đã có một khoảnh khắc muốn lao thẳng tới đối chất, nhưng ánh đèn trắng trên capo nhắc anh rằng nóng vội chỉ tặng thêm chứng cứ giả cho kẻ đang đặt bẫy.

Riêng bằng chứng thứ 1 của chương 7: bằng sáng chế bị chôn xoay quanh bản scan của kỹ sư Karl. Nó không ồn ào, không tạo tiếng nổ ngay, nhưng khi đặt cạnh các mẩu chứng cứ còn lại, nó làm đường dây của Vương Thế Hùng hiện ra có thứ tự. Một người ngoài có thể chỉ thấy rời rạc; người trong nghề nhìn thấy cùng một bàn tay, cùng một thói quen che dấu, cùng một lỗi nhỏ lặp lại vì quá tự tin.

Sau khi nắm được mấu đòi lại tên trong thuật toán, Đỗ Nhật Nam không còn cố chứng minh mình đáng thương. Anh chuyển từ thế bị kéo đi giải thích sang thế buộc đối phương trả lời câu hỏi cụ thể. Ai sửa dữ liệu? Ai hưởng lợi? Ai ký lệnh? Vì sao mã lỗi 0x7FA lại trùng với thời điểm giải đua livestream chờ xuất phát? Mỗi câu hỏi là một cái nêm đóng vào bức tường im lặng.

Khi mùi dầu máy trong hầm xe phủ lên phần kết của chương 7: bằng sáng chế bị chôn, Khánh Vy nhìn thấy sự thay đổi trong ánh mắt những người từng nghi ngờ. Họ chưa hẳn đứng về phía Đỗ Nhật Nam, nhưng đã bắt đầu sợ rằng mình bị Vương Thế Hùng dùng làm khán giả cho một màn kịch. Chỉ cần nỗi sợ ấy đổi hướng, cán cân đã nhích sang phía sự thật. Từ đây, chương không còn là lời giải thích đơn tuyến mà có đủ lực đẩy để bước sang màn phản công kế tiếp.

Home Trước Sau
Cài đặt Đọc truyện
Cỡ chữ
Kiểu Chữ
Phông Nền
💬 Bình luận đoạn
Đang tải bình luận...