Chương 9: Bài Test Trên Băng Thử

Để khóa miệng nhóm luật sư, Nam đề nghị kiểm tra công khai trên băng thử phanh. Một chiếc Aventador, một xe tải cũ và một sedan gia đình được đưa vào cùng quy trình, cùng camera, cùng thiết bị đo độc lập.

Đến đoạn này, không ai trong phòng cần nghe thêm thuật ngữ. Họ chỉ nhìn vào khuôn mặt tái đi của đối thủ, nhìn vào con dấu đỏ trên hồ sơ và hiểu rằng sự thật đang có hình dạng rất cụ thể.

Vương Thế Hùng cử chuyên gia đến giám sát, cố bắt lỗi từng thao tác của Nam. Anh không khó chịu. Anh đọc to từng bước, để mọi người thấy kỹ thuật chuẩn không cần che trong phòng kín.

Kết quả xe tải làm nhiều người lạnh sống lưng hơn siêu xe. Ở tải trọng cao, phanh sau lệch lực đủ khiến xe văng đuôi khi xuống dốc. Chủ xe đứng ngoài nhìn màn hình, mặt tái đi vì tuần trước ông vừa chở con gái về quê bằng chiếc xe đó.

Nam giải thích không màu mè: lỗi này có thể giết người, và nó bị bỏ qua vì nạn nhân không đủ nổi tiếng để lên báo. Câu nói ấy khiến Khánh Vy quyết định tài trợ gói kiểm tra phanh miễn phí cho toàn bộ xe từng qua xưởng liên quan.

Lê Duy cố nói băng thử bị can thiệp. Nam mời chính chuyên gia của Vương gia lặp lại phép đo. Kết quả không đổi. Trong kỹ thuật, có những con số không biết nịnh ai. Và hôm đó, từng con số đứng về phía những người từng bị xem thường.

Căng nhất ở chương 9: bài test trên băng thử là nỗi lo rất cụ thể: Đỗ Nhật Nam sợ nhất không phải là thua một cuộc cãi vã, mà là để khách VIP đòi đuổi việc biến sự thật thành chuyện bên lề. Anh buộc mình ghi lại từng mốc nhỏ: ai có mặt, vật gì được chạm vào, câu nào được nói trước camera. Trong đường dây phá siêu xe và gian bảo hiểm, chỉ một khoảng trống thủ tục cũng đủ cho Vương Thế Hùng gọi toàn bộ nỗ lực là dựng chuyện.

Với tuyến bị tát giữa hầm của chương 9: bài test trên băng thử, Khánh Vy không cho phép anh hành động theo cơn giận. Cô bắt mọi thứ đi qua chuỗi kiểm soát: bản scan bằng sáng chế được đối chiếu với log ECU, bản sao được niêm phong, người chứng kiến ký tên ngay tại chỗ. Nhịp làm việc ấy khô khan, nhưng chính sự khô khan làm phe đối diện khó bẻ cong câu chuyện.

Khi bước vào phần chương 9: bài test trên băng thử, Vương Thế Hùng đánh vào đúng chỗ mềm nhất: xưởng bị niêm phong. Tin nhắn, cuộc gọi, lời bóng gió và vài gương mặt lạ xuất hiện quanh nhân chứng khiến không khí đặc lại. Đỗ Nhật Nam đã có một khoảnh khắc muốn lao thẳng tới đối chất, nhưng mùi dầu máy trong hầm xe nhắc anh rằng nóng vội chỉ tặng thêm chứng cứ giả cho kẻ đang đặt bẫy.

Riêng bằng chứng thứ 1 của chương 9: bài test trên băng thử xoay quanh âm phanh lệch bị xem là nói láo. Nó không ồn ào, không tạo tiếng nổ ngay, nhưng khi đặt cạnh các mẩu chứng cứ còn lại, nó làm đường dây của Vương Thế Hùng hiện ra có thứ tự. Một người ngoài có thể chỉ thấy rời rạc; người trong nghề nhìn thấy cùng một bàn tay, cùng một thói quen che dấu, cùng một lỗi nhỏ lặp lại vì quá tự tin.

Sau mốc bị tát giữa hầm, Đỗ Nhật Nam không còn cố chứng minh mình đáng thương. Anh chuyển từ thế bị kéo đi giải thích sang thế buộc đối phương trả lời câu hỏi cụ thể. Ai sửa dữ liệu? Ai hưởng lợi? Ai ký lệnh? Vì sao bản scan bằng sáng chế lại trùng với thời điểm khách VIP đòi đuổi việc? Mỗi câu hỏi là một cái nêm đóng vào bức tường im lặng.

Khi ánh đèn trắng trên capo phủ lên phần kết của chương 9: bài test trên băng thử, Khánh Vy nhìn thấy sự thay đổi trong ánh mắt những người từng nghi ngờ. Họ chưa hẳn đứng về phía Đỗ Nhật Nam, nhưng đã bắt đầu sợ rằng mình bị Vương Thế Hùng dùng làm khán giả cho một màn kịch. Chỉ cần nỗi sợ ấy đổi hướng, cán cân đã nhích sang phía sự thật. Từ đây, chương không còn là lời giải thích đơn tuyến mà có đủ lực đẩy để bước sang màn phản công kế tiếp.

Điểm khiến nhịp truyện này nặng hơn trong chương 9: bài test trên băng thử là nỗi lo rất cụ thể: Đỗ Nhật Nam sợ nhất không phải là thua một cuộc cãi vã, mà là để xưởng bị niêm phong biến sự thật thành chuyện bên lề. Anh buộc mình ghi lại từng mốc nhỏ: ai có mặt, vật gì được chạm vào, câu nào được nói trước camera. Trong đường dây phá siêu xe và gian bảo hiểm, chỉ một khoảng trống thủ tục cũng đủ cho Vương Thế Hùng gọi toàn bộ nỗ lực là dựng chuyện.

Trong lát cắt bị tát giữa hầm của chương 9: bài test trên băng thử, Khánh Vy không cho phép anh hành động theo cơn giận. Cô bắt mọi thứ đi qua chuỗi kiểm soát: dữ liệu CAN bus được đối chiếu với mã lỗi 0x7FA, bản sao được niêm phong, người chứng kiến ký tên ngay tại chỗ. Nhịp làm việc ấy khô khan, nhưng chính sự khô khan làm phe đối diện khó bẻ cong câu chuyện.

Ở đoạn chịu lực của chương 9: bài test trên băng thử, Vương Thế Hùng đánh vào đúng chỗ mềm nhất: giải đua livestream chờ xuất phát. Tin nhắn, cuộc gọi, lời bóng gió và vài gương mặt lạ xuất hiện quanh nhân chứng khiến không khí đặc lại. Đỗ Nhật Nam đã có một khoảnh khắc muốn lao thẳng tới đối chất, nhưng tiếng servo phanh hụt nhịp nhắc anh rằng nóng vội chỉ tặng thêm chứng cứ giả cho kẻ đang đặt bẫy.

Riêng bằng chứng thứ 2 của chương 9: bài test trên băng thử xoay quanh âm phanh lệch bị xem là nói láo. Nó không ồn ào, không tạo tiếng nổ ngay, nhưng khi đặt cạnh các mẩu chứng cứ còn lại, nó làm đường dây của Vương Thế Hùng hiện ra có thứ tự. Một người ngoài có thể chỉ thấy rời rạc; người trong nghề nhìn thấy cùng một bàn tay, cùng một thói quen che dấu, cùng một lỗi nhỏ lặp lại vì quá tự tin.

Qua nhịp bị tát giữa hầm, Đỗ Nhật Nam không còn cố chứng minh mình đáng thương. Anh chuyển từ thế bị kéo đi giải thích sang thế buộc đối phương trả lời câu hỏi cụ thể. Ai sửa dữ liệu? Ai hưởng lợi? Ai ký lệnh? Vì sao dữ liệu CAN bus lại trùng với thời điểm xưởng bị niêm phong? Mỗi câu hỏi là một cái nêm đóng vào bức tường im lặng.

Khi vết bê tông ẩm cạnh cột B17 phủ lên phần kết của chương 9: bài test trên băng thử, Khánh Vy nhìn thấy sự thay đổi trong ánh mắt những người từng nghi ngờ. Họ chưa hẳn đứng về phía Đỗ Nhật Nam, nhưng đã bắt đầu sợ rằng mình bị Vương Thế Hùng dùng làm khán giả cho một màn kịch. Chỉ cần nỗi sợ ấy đổi hướng, cán cân đã nhích sang phía sự thật. Từ đây, chương không còn là lời giải thích đơn tuyến mà có đủ lực đẩy để bước sang màn phản công kế tiếp.

Đến cuối buổi, lời xin lỗi không còn là một câu nói qua loa trước đám đông. Quyết định xử lý được đọc thành văn bản, những người từng hùa theo phải ký xác nhận, còn kẻ đứng sau toàn bộ màn vu oan bị buộc rời khỏi vị trí ngay tại chỗ. Không ai còn dám gọi chiến thắng ấy là may mắn.

Nhân vật chính đứng lại thêm vài giây sau khi căn phòng vãn người. Anh không cười lớn, cũng không cần khoe khoang. Chỉ khi bàn tay chạm vào tập hồ sơ đã nhàu mép, anh mới hiểu: thứ được lấy lại không chỉ là danh dự, mà là quyền được ngẩng đầu bước tiếp.

Home Trước Sau
Cài đặt Đọc truyện
Cỡ chữ
Kiểu Chữ
Phông Nền
💬 Bình luận đoạn
Đang tải bình luận...