Chương 4: Đường Đua Thủ Thiêm
Trường đua tạm ở Thủ Thiêm đông nghẹt người. Những chiếc siêu xe xếp hàng dưới nắng, camera livestream bay trên cao, Quốc Anh đứng cạnh Aventador như một ngôi sao mạng. Hắn còn cố tình chỉ lên má mình, nhắc lại cú tát hôm qua như chiến tích.
Đến đoạn này, không ai trong phòng cần nghe thêm thuật ngữ. Họ chỉ nhìn vào khuôn mặt tái đi của đối thủ, nhìn vào con dấu đỏ trên hồ sơ và hiểu rằng sự thật đang có hình dạng rất cụ thể.
Nhưng cú phản công đầu tiên chưa kịp thành hình thì biến cố mới ập xuống. Tài liệu bị nghi là giả, một nhân chứng quan trọng bất ngờ đổi lời, còn phía đối thủ lập tức tung tin rằng mọi chứng cứ chỉ là trò trả thù của kẻ thất thế. Lần này, nhân vật chính không chỉ cần thắng một cuộc tranh cãi; anh phải chứng minh sự thật trước những người vốn đã quyết định không tin mình.
Nam và Khánh Vy đến cùng giấy cảnh báo kỹ thuật. Ban tổ chức ban đầu không cho họ vào khu xe vì Vương Thế Hùng đã gọi trước. Một nhân viên an ninh nói thẳng: thợ sửa xe không có quyền làm chậm sự kiện triệu đô.
Khánh Vy đưa văn bản chịu trách nhiệm của showroom và yêu cầu kiểm tra an toàn bắt buộc. Nam không chờ tranh luận xong. Anh đứng ngoài hàng rào, nghe tiếng Quốc Anh nổ máy. Âm servo lệch vẫn còn đó, rõ hơn vì xe đã vào chế độ Corsa.
Khi Quốc Anh chuẩn bị xuất phát, Nam trèo qua rào chắn. Bảo vệ kéo anh lại, nhưng anh hét mã lỗi 0x7FA và thuật toán delay trước toàn bộ livestream. Khán giả tưởng anh gây rối, còn Quốc Anh đạp ga để chứng minh xe bình thường.
Chiếc Lamborghini lao đi vòng đầu. Đến khúc cua thứ ba, bánh trước trái khựng lại đúng như mô phỏng. Xe quăng đuôi, sượt qua rào bê tông, dừng cách nhóm kỹ thuật vài mét. Không ai chết, nhưng sự im lặng sau cú trượt còn đáng sợ hơn tiếng động cơ.
Quốc Anh bò ra khỏi xe, mặt cắt không còn máu. Hắn vẫn cố mắng Nam phá xe từ xa. Nam không đáp, chỉ yêu cầu niêm phong ECU ngay tại hiện trường. Khánh Vy gọi Cục Đăng kiểm và công an giao thông, biến vụ tai nạn hụt thành hồ sơ kỹ thuật chính thức.
Lê Duy xuất hiện muộn, giả vờ sốc. Nam chỉ vào camera hành trình trong mũ bảo hiểm Quốc Anh. Dữ liệu ghi lại cảnh xe tự giảm lực phanh không theo chân lái. Không còn là tranh cãi giữa thợ hầm và khách VIP; đó là bằng chứng an toàn phương tiện.
Trước hàng nghìn người đang xem livestream, Quốc Anh lần đầu không dám tát ai. Nam đứng bên chiếc xe còn bốc khói, mặt vẫn in dấu hôm qua, nhưng ánh mắt của đám đông đã đổi chiều.
Nút thắt thật sự của chương 4: đường đua thủ thiêm là nỗi lo rất cụ thể: Đỗ Nhật Nam sợ nhất không phải là thua một cuộc cãi vã, mà là để luật sư hãng xe che chắn dữ liệu biến sự thật thành chuyện bên lề. Anh buộc mình ghi lại từng mốc nhỏ: ai có mặt, vật gì được chạm vào, câu nào được nói trước camera. Trong đường dây phá siêu xe và gian bảo hiểm, chỉ một khoảng trống thủ tục cũng đủ cho Vương Thế Hùng gọi toàn bộ nỗ lực là dựng chuyện.
Đặt cạnh điểm ngăn tai nạn trực tiếp của chương 4: đường đua thủ thiêm, Khánh Vy không cho phép anh hành động theo cơn giận. Cô bắt mọi thứ đi qua chuỗi kiểm soát: bản scan bằng sáng chế được đối chiếu với log ECU, bản sao được niêm phong, người chứng kiến ký tên ngay tại chỗ. Nhịp làm việc ấy khô khan, nhưng chính sự khô khan làm phe đối diện khó bẻ cong câu chuyện.
Ở đoạn chịu lực của chương 4: đường đua thủ thiêm, Vương Thế Hùng đánh vào đúng chỗ mềm nhất: khách VIP đòi đuổi việc. Tin nhắn, cuộc gọi, lời bóng gió và vài gương mặt lạ xuất hiện quanh nhân chứng khiến không khí đặc lại. Đỗ Nhật Nam đã có một khoảnh khắc muốn lao thẳng tới đối chất, nhưng vết bê tông ẩm cạnh cột B17 nhắc anh rằng nóng vội chỉ tặng thêm chứng cứ giả cho kẻ đang đặt bẫy.
Riêng bằng chứng thứ 1 của chương 4: đường đua thủ thiêm xoay quanh khúc cua Thủ Thiêm suýt thành thảm họa. Nó không ồn ào, không tạo tiếng nổ ngay, nhưng khi đặt cạnh các mẩu chứng cứ còn lại, nó làm đường dây của Vương Thế Hùng hiện ra có thứ tự. Một người ngoài có thể chỉ thấy rời rạc; người trong nghề nhìn thấy cùng một bàn tay, cùng một thói quen che dấu, cùng một lỗi nhỏ lặp lại vì quá tự tin.
Tới cuối tuyến ngăn tai nạn trực tiếp, Đỗ Nhật Nam không còn cố chứng minh mình đáng thương. Anh chuyển từ thế bị kéo đi giải thích sang thế buộc đối phương trả lời câu hỏi cụ thể. Ai sửa dữ liệu? Ai hưởng lợi? Ai ký lệnh? Vì sao bản scan bằng sáng chế lại trùng với thời điểm luật sư hãng xe che chắn dữ liệu? Mỗi câu hỏi là một cái nêm đóng vào bức tường im lặng.
Khi tiếng servo phanh hụt nhịp phủ lên phần kết của chương 4: đường đua thủ thiêm, Khánh Vy nhìn thấy sự thay đổi trong ánh mắt những người từng nghi ngờ. Họ chưa hẳn đứng về phía Đỗ Nhật Nam, nhưng đã bắt đầu sợ rằng mình bị Vương Thế Hùng dùng làm khán giả cho một màn kịch. Chỉ cần nỗi sợ ấy đổi hướng, cán cân đã nhích sang phía sự thật. Từ đây, chương không còn là lời giải thích đơn tuyến mà có đủ lực đẩy để bước sang màn phản công kế tiếp.