DTT.
BỊ CƯỚP BỘ SƯU TẬP, TÔI MANG ẢNH GỐC KHIẾN SÀN DIỄN PARIS ĐỔI TÊN TÁC GIẢ
Nguyễn Phương Anh mất bộ sưu tập “Mùa Nước Nổi” vào tay mentor cũ Trần Minh Quân. Những pattern thổ cẩm An Giang, màu phù sa cô pha bốn mươi lần, dáng cổ lá sen cô thức trắng để hoàn thiện — tất cả xuất hiện ở Paris dưới tên Quân Couture. Nhưng Phương Anh có thứ Quân…
Câu chuyện
Một góc nhìn nhanh trước khi bắt đầu hành trình đọc.
Nguyễn Phương Anh mất bộ sưu tập “Mùa Nước Nổi” vào tay mentor cũ Trần Minh Quân. Những pattern thổ cẩm An Giang, màu phù sa cô pha bốn mươi lần, dáng cổ lá sen cô thức trắng để hoàn thiện — tất cả xuất hiện ở Paris dưới tên Quân Couture. Nhưng Phương Anh có thứ Quân…
Nguyễn Phương Anh mất bộ sưu tập “Mùa Nước Nổi” vào tay mentor cũ Trần Minh Quân. Những pattern thổ cẩm An Giang, màu phù sa cô pha bốn mươi lần, dáng cổ lá sen cô thức trắng để hoàn thiện — tất cả xuất hiện ở Paris dưới tên Quân Couture. Nhưng Phương Anh có thứ Quân không ngờ: ảnh quá trình sáng tác, file thiết kế gốc, catalog triển lãm cũ và một giám khảo quốc tế từng nhìn thấy bộ sưu tập thật trước khi nó bị đánh cắp.
8 chương để khám phá
Chương mới nhất hiển thị trước. Tìm hoặc đổi thứ tự bất cứ lúc nào.
Không tìm thấy chương phù hợp.
Thảo luận
13 bình luận đã được đăng.
Thích cách truyện bám vào vụ tôi mang ảnh gốc khiến sàn diễn paris đổi tên tác giả, có mâu thuẫn rõ nên lúc phản công mới sướng.
Chi tiết cướp làm bối cảnh truyện khác hẳn mấy bộ chung chung. Có cảm giác tác giả có tìm hiểu thật.
BỊ CƯỚP BỘ SƯU TẬP nghe tưởng đơn giản mà vào truyện căng thật. Mấy đoạn liên quan sưu tập làm mình đọc liền mấy chương.
Không ngờ chủ đề sưu tập mà viết thành sảng văn cuốn vậy. Vừa tức thay nhân vật chính vừa hóng màn phản đòn.
Chương 1: Bộ Sưu Tập Của Tôi Trên Người Khác mở khá bắt. Hy vọng các chương sau giữ nhịp căng như phần giới thiệu.
Đọc tới mấy cảnh bị khinh thường mới thấy cú thâu tóm phía sau đã. Vả mặt phải có nền đau như vậy mới ngấm.
Nếu ai thích Sảng Văn kiểu có nghề, có chứng cứ, có cú lật mặt trước đám đông thì bộ này hợp lắm.
Phần cướp viết có chất riêng, không phải kiểu vả mặt nói miệng. Mình thích nhất cảm giác nhân vật chính càng bị ép càng tỉnh.
Bộ này nên đọc từ đầu để thấy quá trình nhân vật chính bị cướp công rồi mới bật lên, đọc lẻ chương sẽ không đã bằng.
Điểm mình thích là truyện không chỉ hô khẩu hiệu cho kêu, mà có mâu thuẫn cụ thể và cách gỡ từng lớp.
Đoạn đầu dựng mâu thuẫn chắc, nhân vật chính không thắng dễ. Càng đọc càng muốn xem người cướp công phải trả giá.
Đọc tên truyện đã thấy đúng gu: TÔI MANG ẢNH GỐC KHIẾN SÀN DIỄN PARIS ĐỔI TÊN TÁC GIẢ. Cú bị dồn vào đường cùng rồi dùng bằng chứng bật lại rất đã.
Nhân vật phản diện trong vụ tôi mang ảnh gốc khiến sàn diễn paris đổi tên tác giả đọc mà bực thật, nhưng càng bực thì đoạn lật kèo càng đáng chờ.