Chương 6: Ông Ốm — Bảo Đẩy Xe Chè

Ông Phước bảy mươi ba tuổi, bị viêm khớp nặng — không đẩy xe chè ra vỉa hè được.

Bảo — giờ mười ba — nói: "Ông nghỉ.

Con bán."

Bảo đẩy xe chè ra góc đường, múc chè cho khách, tính tiền, rửa bát.

Mười ba tuổi, cậu bé làm chủ xe chè — thuần thục như ông Phước.

Khách quen hỏi: "Ông Phước đâu?"

"Ông ốm.

Con bán thay ông."

"Chè con nấu có ngon bằng ông không?"

"Ông dạy con nấu.

Cùng công thức.

Cùng tình," Bảo cười.

Ông Phước nằm nhà, nghe Bảo kể: "Hôm nay bán hết sáu nồi, ông ơi!"

Ông cười, mắt ướt — vì đứa trẻ mồ côi ngày xưa giờ biết chăm người khác.

Home Trước Sau
Cài đặt Đọc truyện
Cỡ chữ
Kiểu Chữ
Phông Nền
💬 Bình luận đoạn
Đang tải bình luận...