Chương 6: Ông Ốm – Bảo Đẩy Xe Chè

Mùa mưa năm ấy kéo dài hơn thường lệ. Nước ngập ngang bánh xe, gió lùa qua hẻm làm mái tôn nhà ông Phước kêu lạch cạch suốt đêm. Ông bắt đầu ho nhiều. Ban đầu ông giấu, chỉ quay mặt vào khăn. Bảo nghe thấy nhưng không nói, lặng lẽ pha nước gừng, nhắc ông mặc áo khoác, giành phần đẩy xe nặng. Ông cười: "Ông già ho vài tiếng thôi." Nhưng tiếng ho ngày một sâu, như có ai gõ từ trong ngực.

Một đêm, đang múc chè cho khách, tay ông Phước run lên. Chén chè rơi xuống nền, vỡ toang. Ông vịn vào xe, mặt tái đi. Bảo lao tới đỡ. Bác bảo vệ gọi xe ôm, cô công nhân may gom tiền trong túi, chú tài xế công nghệ chở ông vào bệnh viện quận. Mọi thứ diễn ra nhanh đến mức Bảo chỉ kịp ôm theo chiếc túi thuốc và căn cước của ông.

Bệnh viện ban đêm sáng trắng và lạnh. Bảo ngồi ngoài hành lang, hai chân không chạm đất, tay nắm chặt tờ giấy đăng ký khám. Bác sĩ nói ông Phước viêm phổi, sức yếu, phải nằm lại theo dõi. Cậu nghe được vài chữ, còn lại biến thành tiếng ù trong tai. Ông Phước nằm trên giường bệnh, ống truyền gắn ở tay, vẫn cố cười: "Mai nghỉ bán một bữa."

Bảo gật đầu, nhưng trong đầu đã tính khác. Tiền phòng, tiền thuốc, tiền ăn, tiền nhà trọ, tất cả đều nằm trong chiếc hộp sắt dưới gầm giường. Ông Phước dành dụm không nhiều. Nghỉ vài bữa là hụt. Hôm sau, sau giờ học, Bảo về phòng trọ, mở nồi, kiểm đậu, nhóm bếp. Cậu chưa từng nấu một mình, nhưng đã nhìn ông làm hàng trăm lần. Đậu xanh ngâm bao lâu, nước cốt dừa để lửa nhỏ, chè bắp phải khuấy đều kẻo khê. Cậu làm chậm, mồ hôi rơi xuống cổ, mắt cay vì khói.

Tối đó, chiếc xe chè vẫn sáng đèn ở góc đường. Người đứng sau xe không phải ông Phước mà là Bảo, áo học sinh đã thay bằng áo thun cũ, tay cầm vá múc chè hơi vụng. Tấm bảng carton vẫn treo: "Ai đói cứ ăn trước." Khách quen đến, ai cũng khựng lại. Bảo nói trước khi họ hỏi: "Ông bệnh. Con bán thay. Chè hôm nay nếu dở, cô chú nói để con sửa."

Không ai chê. Có người ăn chậm hơn thường lệ, có người trả dư rồi bảo khỏi thối, có người mua ba bịch dù nhà không có ai ăn. Bảo ghi từng khoản vào cuốn sổ, không lấy một đồng lẫn lộn. Khi một cậu sinh viên thiếu tiền, Bảo múc đầy như ông từng làm. Cậu nghe giọng mình run nhưng rõ: "Ăn trước đi anh. Mai mốt trả cũng được."

Đêm thứ ba, mưa lớn. Xe chè nặng trịch, đường về ngập. Bảo cắn răng đẩy, nước bắn lên quần, bánh xe mắc vào ổ gà. Cậu suýt khóc vì mệt. Đúng lúc đó, bác bảo vệ từ chung cư chạy ra phụ một tay. Rồi chú tài xế công nghệ ghé vào đẩy phía sau. Cô công nhân may cầm dù che nồi chè. Ba bốn người khách quen cùng đưa xe về tận hẻm. Bảo đứng giữa mưa, không biết nói gì.

Bác bảo vệ vỗ vai cậu: "Hồi con đói, ông Phước cho ăn. Giờ ông bệnh, tụi chú phụ. Đời là vậy."

Trong bệnh viện, Bảo đem sổ tiền và hộp cháo vào cho ông. Ông Phước nhìn những con số ngay ngắn, nhìn nét chữ đã cứng cáp hơn, rồi nhìn cậu bé gầy nhưng mắt sáng. "Con cực quá."

Bảo lắc đầu. "Con chỉ giữ xe chè cho ông."

"Sao con không nghỉ học?"

"Ông nói nhục không được bỏ. Mệt cũng không được bỏ."

Ông Phước quay mặt vào tường, giả vờ ho để giấu nước mắt. Có những thứ ông tưởng mình cho Bảo: tô chè, chỗ ngủ, con chữ. Nhưng hóa ra đứa trẻ ấy cũng đang trả lại cho ông một điều rất lớn: lý do để sống tiếp, để khỏi buông tay khi tuổi già kéo mình xuống.

Những ngày ông nằm viện, Bảo học thêm một kiểu sợ khác: sợ tiếng điện thoại reo lúc nửa đêm, sợ bác sĩ gọi người nhà, sợ chiếc giường bệnh trống khi mình quay lại. Cậu giấu nỗi sợ ấy rất vụng. Ban ngày cậu đi học, ghi bài thật nhanh. Chiều về nấu chè, tối bán, khuya rửa nồi, rồi đạp xe vào bệnh viện ngủ gục trên ghế nhựa. Có hôm cô y tá đánh thức, bảo trẻ con không được ngủ ngoài hành lang lạnh. Bảo đáp: "Con là người nhà."

Hai chữ đó làm ông Phước nghe thấy mà mở mắt. Người nhà. Không giấy nhận nuôi nào kịp hoàn tất, không họ hàng nào chứng kiến, nhưng cậu bé từng không có chỗ ngủ đã tự nhận mình thuộc về ông bằng một câu chắc nịch. Ông Phước nắm tay Bảo, bàn tay già lạnh hơn mọi khi. "Người nhà thì phải nghe lời nhau," ông nói. "Con hứa không bỏ học vì ông." Bảo cắn môi gật đầu. Cậu hiểu nếu vì thương ông mà tự cắt mất tương lai, ông sẽ còn đau hơn bệnh.

Ngày ông Phước xuất viện, cả góc đường góp tiền mua cho ông một chiếc ghế có tựa lưng. Bảo đặt ghế cạnh xe chè như đặt ngai vàng cho một vị vua nghèo. Ông ngồi xuống, cười đến nheo mắt, rồi bắt mọi người ăn chè miễn phí vì "ông còn sống về lại đây là lời rồi." Không ai chịu miễn phí cả. Họ bỏ tiền vào hộp, người ít người nhiều, như trả cho những đêm mình từng được ông giữ ấm.

Trước khi ngủ đêm đó, Bảo đặt chiếc ghế tựa sát giường ông, lau từng vết mưa còn bám trên chân ghế. Cậu không nói ra, nhưng trong lòng thầm hứa từ nay nếu ông còn muốn ngồi bên xe chè, cậu sẽ chuẩn bị cho ông một chỗ thật vững, để tuổi già không phải đứng chống chọi một mình nữa.

Home Trước Sau
Cài đặt Đọc truyện
Cỡ chữ
Kiểu Chữ
Phông Nền
💬 Bình luận đoạn
Đang tải bình luận...