Chương 3: Ông Phước Đưa Bảo Về Nhà

Nhà ông Phước là căn phòng trọ mười sáu mét vuông sau chợ, mái tôn thấp, tường vôi loang lổ, nhưng sạch đến mức Bảo ngại đặt chân vào. Một bên là bếp than và kệ nồi chè, một bên là chiếc giường gỗ nhỏ phủ chiếu trúc. Trên tường treo ảnh một người phụ nữ tóc búi và một thanh niên mặc áo lính biển. Dưới ảnh có bát nhang, lọ hoa nhựa đã phai màu.

"Vợ ông với con trai ông," ông Phước nói, thấy Bảo nhìn. "Hai người đi xa rồi."

Bảo đứng nép cạnh cửa. "Con ngủ ngoài hiên được."

"Ngoài hiên muỗi nhiều. Con nằm trên giường."

"Còn ông?"

"Ông già nằm đâu cũng được."

Cậu lắc đầu rất mạnh. "Con ngủ dưới đất."

Ông Phước định nói thêm, nhưng thấy mắt Bảo căng lên như sắp bỏ chạy. Ông hiểu lòng tự trọng của cậu là mảnh áo cuối cùng còn lành. Ông lấy tấm chiếu khác trải dưới nền, đặt cái gối cũ bên cạnh. "Vậy hai ông cháu đều có chỗ. Công bằng."

Đêm đó, Bảo không ngủ ngay. Cậu nằm nghiêng, hai tay ôm chiếc áo khoác, mắt mở trong bóng tối. Ông Phước cũng thức. Ông nghe tiếng bụng cậu réo rất khẽ, nghe cậu cố nén ho, nghe cả nhịp thở giật mình mỗi khi ngoài hẻm có tiếng xe máy. Ông không bật đèn, chỉ nói: "Trong nồi còn ít chè đậu. Đói thì ăn. Không cần xin."

Một lúc sau, Bảo bò dậy rất nhẹ, mở nắp nồi, múc nửa chén. Cậu ăn đứng cạnh bếp, ăn chậm như sợ tiếng muỗng làm phiền người khác. Ông Phước quay mặt vào tường, mắt cay xè. Có những đứa trẻ bị đói lâu đến mức cả cách ăn cũng biết xin lỗi.

Sáng hôm sau, Bảo dậy trước cả ông. Cậu đã xếp chiếu, rửa chén, quét tóc bụi trước cửa, còn nhóm sẵn bếp than bằng mấy tờ giấy vụn. Ông Phước nhìn đống than cháy hơi mạnh, hoảng hốt dập bớt. "Con làm vậy phỏng tay thì sao?"

"Con muốn trả tiền ngủ."

"Ở đây không tính tiền ngủ."

"Vậy con phụ nấu chè."

Ông Phước thở dài, rồi đưa cậu cái rổ đậu xanh. "Nhặt hạt sâu ra. Làm chậm thôi."

Ngày đầu tiên trong căn phòng trọ, Bảo học rằng đậu xanh phải ngâm trước, nước cốt dừa không được để lửa lớn, chuối chín quá sẽ nát, bắp non thì ngọt nhưng khó bào. Ông Phước vừa làm vừa kể chuyện vợ ông ngày xưa nấu chè khéo hơn ông nhiều, chỉ cần nghe tiếng nước sôi đã biết đường tới đâu. Bảo ngồi bên cạnh, thỉnh thoảng hỏi một câu rất nhỏ. Cậu không còn căng như con mèo hoang bị dồn vào góc, nhưng vẫn luôn nhìn cửa, như sợ niềm yên ổn này bị ai đó bước vào lấy mất.

Buổi trưa, ông Phước dẫn Bảo ra phường hỏi giấy tờ. Cậu không có khai sinh trong người, không nhớ rõ họ cha, chỉ nhớ mẹ tên Hạnh và từng thuê trọ ở Tân Phú. Cán bộ phường nhìn hai ông cháu, ban đầu hơi nghi ngại. Ông Phước đặt căn cước của mình lên bàn, nói rõ: "Tôi không nhận nuôi bậy. Tôi muốn làm đúng. Nó cần chỗ ngủ, cần đi học, cần được biết nó là ai."

Bảo đứng sau lưng ông, ngón tay bấu vào vạt áo. Cậu quen nghe người lớn nói "nó" bằng giọng phiền phức. Nhưng chữ "nó" của ông Phước hôm ấy lại giống một cách che chắn. Cán bộ hẹn xác minh, cho giấy giới thiệu tạm để liên hệ lớp học tình thương trong chùa gần đó.

Trên đường về, Bảo hỏi: "Ông không sợ con làm ông rắc rối hả?"

Ông Phước đẩy xe chè, bánh xe lộc cộc trên vỉa hè. "Đời ông rắc rối lâu rồi. Thêm con chắc vui hơn."

Bảo cúi đầu đi bên cạnh. Đến trước cửa phòng trọ, cậu bỗng nói: "Nếu con ở lại, con sẽ phụ ông mỗi tối. Con không ăn không."

"Được," ông Phước đáp. "Nhưng có một điều kiện."

Cậu căng người.

"Ban ngày con phải học chữ."

Bảo ngẩn ra. Trong những điều kiện cậu từng nghe, có điều kiện phải im, phải làm, phải biến đi, nhưng chưa ai từng bắt cậu học như một quyền lợi. Cậu nhìn ông, rồi nhìn tấm bảng xe chè đang phơi ngoài hiên. Những chữ trên đó cậu chỉ đoán được lờ mờ. Lần đầu tiên, cậu muốn đọc rõ một thứ thuộc về nơi mình được phép quay về.

Buổi chiều hôm đó, dì của Bảo bất ngờ tìm tới sau khi nghe người quen nói thấy cậu ở chợ. Người phụ nữ đứng ngoài cửa, mặt vừa mừng vừa ngại, tay xách túi trái cây rẻ tiền. Bảo núp sau lưng ông Phước, toàn thân căng cứng. Dì không trách, cũng không đòi đưa cậu về. Bà chỉ khóc, nói ngày ấy nhà khổ quá, lời nặng quá, giờ nghĩ lại cứ ân hận. Ông Phước pha trà, để hai dì cháu ngồi trước cửa, còn mình lui vào bếp.

Bảo không ôm dì. Cậu chưa thể. Nhưng cậu nhận trái chuối bà đưa và hỏi mấy đứa em có đi học không. Cuộc gặp ngắn, vụng về, không xóa được những đêm cậu ngủ ngoài đường, nhưng nó làm một nút thắt trong lòng cậu bớt siết. Sau khi dì đi, ông Phước nói: "Tha thứ không phải là quên hết. Tha thứ là mình không để chuyện cũ cắn mình mỗi ngày." Bảo nhìn nồi chè sôi lục bục, lần đầu hiểu có những vết thương cần lửa nhỏ rất lâu mới mềm ra.

Tối ấy, Bảo tự nguyện rửa nồi lâu hơn mọi ngày. Cậu không nói cảm ơn ông Phước, vì chữ ấy với cậu lúc đó vẫn ngượng. Nhưng cậu để phần chè chuối ngon nhất trong cái chén sứt cho ông, đặt thêm cái muỗng sạch bên cạnh. Ông Phước nhận ra, không nói gì. Có những đứa trẻ đáp lại tình thương bằng cách vụng về nhất, và người lớn tử tế phải đủ tinh để không làm chúng xấu hổ.

Home Trước Sau
Cài đặt Đọc truyện
Cỡ chữ
Kiểu Chữ
Phông Nền
💬 Bình luận đoạn
Đang tải bình luận...