Chương 5: Phong Phản Đòn

Phong không phản công ngay. Anh ta để Thanh Hà Creative được khen thêm hai tuần, rồi mới bắt đầu kéo dây. Trong ngành quảng cáo, có những cú đánh không cần xuất hiện công khai. Chỉ một cuộc gọi trước buổi pitch, một câu nhắc khéo trong bữa rượu, một tin nhắn gửi đúng người là đủ làm cánh cửa đóng lại.

Khách hàng đầu tiên hủy lịch là một chuỗi cà phê nội địa. Trước đó họ đã gửi brief, đã hẹn ngày Hà đến trình bày. Sáng hôm pitch, trợ lý nhắn: Bên em tạm hoãn vì định hướng thay đổi.

Chiều cùng ngày, Minh biết được BlueStar vừa đề nghị làm miễn phí giai đoạn strategy cho chuỗi đó nếu họ không gặp Thanh Hà. "Miễn phí ba tháng," Minh nói, mặt đỏ lên. "Đốt tiền để chặn mình."

Hà chỉ gật đầu, nhưng móng tay bấm vào lòng bàn tay. Cô hiểu Phong không sợ hai campaign nhỏ. Anh ta sợ câu chuyện về một agency mới dám ghi tên từng người sáng tạo sẽ làm nhân viên cũ BlueStar bắt đầu nhớ lại tên mình đã bị xóa bao nhiêu lần.

Đòn thứ hai đến từ pháp lý. Một email từ văn phòng luật sư đại diện BlueStar gửi tới, cáo buộc Thanh Hà Creative sử dụng dữ liệu khách hàng cũ, sao chép phương pháp xây dựng insight và gây nhầm lẫn thương mại với campaign "Vị Quê Hương".

Lan đọc xong, mặt trắng bệch. "Họ kiện thật à?"

Minh kéo ghế ngồi phịch xuống. "Chỉ riêng phí luật sư phản hồi cũng đủ giết mình."

Hà in email ra, đặt cạnh cuốn sổ ý tưởng cũ. Cô thấy mình quay lại đúng căn phòng họp BlueStar ngày bị đuổi, chỉ khác là lần này cô không còn một mình. Sự khác biệt ấy vừa ấm vừa nặng.

Cô gọi luật sư từng tư vấn cho mình. Anh ta đọc hồ sơ, nói rất thẳng: "Họ chưa chắc thắng, nhưng họ có tiền kéo dài. Nếu cô đang đàm phán khách lớn, thư này đủ làm khách sợ."

Tối đó, fanpage Thanh Hà Creative xuất hiện hàng loạt bình luận lạ: Agency đạo nhái campaign nước mắm mà lên mặt. Founder bị đuổi còn đóng vai nạn nhân. Credit the Creator hay Credit the Copycat?

Lan bật khóc trong nhà vệ sinh. Minh đập tay xuống bàn đến mức ly cà phê đổ ra sàn. Hà lau sàn, từng đường khăn chậm và đều. Cô không cho phép mình run trước mặt team, nhưng khi vào thang bộ gọi điện cho mẹ, giọng cô vỡ ra ở chữ đầu tiên.

"Mẹ, nếu con thua thì sao?"

Đầu dây bên kia im lặng một lúc. Rồi mẹ cô nói: "Thua thì về ăn cơm. Nhưng con đừng nhận là mình ăn cắp nếu con không ăn cắp."

Câu ấy không phải chiến lược truyền thông, nhưng kéo Hà đứng thẳng lại. Cô quay vào văn phòng, mở một file mới: Phong_Phan_Don_Bang_Chung.

Hà không đăng đàn khóc lóc. Cô làm ba việc. Một: gửi thư phản hồi pháp lý, kèm timeline sáng tạo của từng campaign. Hai: yêu cầu mọi khách hàng đang đàm phán được xem quy trình lưu version, credit và biên bản brainstorm. Ba: công khai một bài viết về nguyên tắc làm nghề của Thanh Hà, không nhắc tên BlueStar, không chửi Phong.

Bài viết kết thúc bằng một câu: Người sáng tạo không cần được thương hại. Họ cần một quy trình khiến tên của họ không thể bị xóa.

Đêm ấy, bài viết được chia sẻ hơn năm nghìn lần. Nhưng thứ quan trọng hơn là một email đến lúc 1:17 sáng từ bộ phận marketing của Vinamilk: Chúng tôi muốn nghe cách chị xây quy trình bảo vệ ý tưởng cho chiến dịch sắp tới.

Phong muốn dùng nỗi sợ để đóng cửa. Anh ta không ngờ chính nỗi sợ ấy lại khiến khách hàng lớn đầu tiên tò mò về Thanh Hà Creative.

Thư luật sư của BlueStar làm cả văn phòng mất ngủ ba đêm. Minh gọi ba người quen xin báo giá tư vấn pháp lý, mỗi báo giá đều khiến mặt anh tối đi. Lan bắt đầu lưu mọi file thiết kế vào hai ổ cứng khác nhau, vì cô sợ một ngày nào đó người ta nói bộ key visual của mình cũng sao chép. Không khí trong văn phòng nhỏ đặc lại, mỗi tiếng thông báo email đều làm mọi người giật mình.

Hà biết mình phải nói thật với team. Cô đặt bản sao thư luật sư lên bàn và nói: "Nếu ai muốn rút, chị không trách. Công ty mới, tiền ít, lại bị BlueStar dí pháp lý. Ở lại không phải nghĩa vụ." Minh nhìn cô như bị xúc phạm. Lan thì kéo ghế ngồi thẳng hơn. "Em nghỉ chỗ cũ vì bị bắt sửa thiết kế đến sáng rồi sếp nhận hết công," Lan nói. "Nếu chỗ này cũng sợ đến mức bỏ credit, em mới rút."

Câu nói ấy khiến Hà thấy cổ họng nghẹn lại. Cô từng nghĩ mình mở agency để cứu tên mình. Đến lúc này, cô hiểu những người ngồi quanh chiếc bàn ọp ẹp kia cũng đang gửi vào công ty một phần danh dự riêng. Nếu cô thua, không chỉ Hà bị gọi là kẻ gây chuyện; tất cả họ sẽ bị chứng minh rằng người làm sáng tạo nhỏ bé tốt nhất nên cúi đầu.

Hôm sau, Hà nhận được một cuộc gọi từ nhân sự cũ ở BlueStar. Người đó không dám làm chứng, chỉ nói nhỏ rằng Phong đã yêu cầu phòng IT rà lại toàn bộ lịch sử truy cập của Hà để tìm lỗi. Không tìm thấy lỗi lớn, họ chuyển sang soi những lần cô gửi file về email cá nhân lúc làm việc đêm. Hà nghe xong, lưng lạnh đi. Những thao tác từng là cách tự cứu deadline giờ có thể bị bẻ thành tội. Cô thêm ngay một mục vào quy trình mới: mọi file làm ngoài giờ phải lưu qua drive công ty có log rõ ràng.

Home Trước Sau
Cài đặt Đọc truyện
Cỡ chữ
Kiểu Chữ
Phông Nền
💬 Bình luận đoạn
Đang tải bình luận...