Chương 8: Đêm Trước Lễ Trao Giải

Campaign "Sữa Việt, Vị Mẹ" chạy ba tháng và vượt toàn bộ KPI. Không phải kiểu viral ồn ào một tuần rồi tắt, mà là một dòng chảy bền: video được chia sẻ trong các nhóm gia đình, activation thiệp viết tay kéo hàng chục nghìn câu chuyện nhỏ, doanh số sản phẩm tăng đủ để đội sales Vinamilk gửi hoa đến văn phòng Thanh Hà.

Nhưng càng gần mùa Golden Dragon, Hà càng ngủ ít. Năm ngoái, chính sân khấu ấy đã lấy đi tên cô. Năm nay, mọi người trong team háo hức, còn cô mỗi lần nhìn thư mời lại thấy cổ họng khô.

Vinamilk gửi bản case study dự giải cho Hà duyệt. Dòng credit đầu tiên ghi: Strategy Lead - Lê Thanh Hà. Account Lead - Trần Minh. Art Director - Nguyễn Hoài Lan. Junior Copywriter - Linh Nguyễn. Consumer Insight Support - Phạm Ngọc Tú.

Hà đọc đến tên Linh thì dừng lại. Linh là intern mới, người đã nói trong một buổi brainstorm: "Mẹ em không thích được gọi là hy sinh. Mẹ em chỉ muốn tụi em nhớ mẹ cũng biết mệt." Câu đó trở thành một nhánh insight quan trọng.

Nếu ở BlueStar, tên Linh có lẽ không bao giờ ra khỏi file meeting note. Ở Thanh Hà, Hà yêu cầu đưa tên cô bé vào case study. Bộ phận pháp chế Vinamilk hỏi lại vì Linh chỉ là intern. Hà trả lời: "Insight không phân biệt cấp bậc."

Một tuần trước lễ trao giải, BlueStar tung bài PR lớn: Nguyễn Hữu Phong và hành trình xây dựng chuẩn mực sáng tạo chuyên nghiệp. Trong bài, Phong nói bóng gió rằng thị trường đang tôn vinh các agency trẻ bằng câu chuyện nạn nhân thay vì năng lực thật.

Minh ném điện thoại xuống sofa. "Hắn vẫn muốn nhét chữ nạn nhân vào miệng cậu."

Hà đọc bài báo hai lần. Lần thứ nhất thấy tức. Lần thứ hai thấy bình tĩnh. Vì bài báo dài hai nghìn chữ nhưng không có một case mới nào đủ mạnh. Phong đang phải nói về chuẩn mực vì anh ta không còn câu chuyện sáng tạo để kể.

Đêm trước lễ trao giải, cả team ở lại văn phòng chuẩn bị portfolio. Lan ủi chiếc áo blazer cho Linh vì cô bé run quá làm rơi cà phê lên tay áo. Minh kiểm tra lại bản credit in trong brochure. Hà ngồi một mình ở ban công nhỏ, nhìn xuống dòng xe quận 1.

Mẹ cô gọi video. Bà Hồng vẫn ngồi bên máy may, nhưng lần này trên bàn có một tấm thiệp Vinamilk gửi tặng gia đình team sáng tạo. Bà khoe với hàng xóm cả tuần.

"Mai con lên sân khấu hả?" mẹ hỏi.

"Chưa chắc thắng mà mẹ."

"Không thắng thì tên con vẫn ở đó không?"

Hà nhìn vào mắt mẹ qua màn hình. "Có. Tên cả team đều ở đó."

Mẹ cô cười. "Vậy là hơn mẹ rồi."

Câu nói ấy làm Hà nghẹn. Cô từng nghĩ mình chiến đấu để thắng Phong. Nhưng đến lúc này, cô hiểu mình chiến đấu để những người như mẹ, như Linh, như chính cô của năm ngoái không còn phải tự an ủi rằng đôi tay không cần tên.

Nửa đêm, Hà gửi một email cuối cho cả team: Ngày mai dù kết quả thế nào, mọi người nhớ một điều: không ai được đứng một mình trên sân khấu. Nếu có cúp, nó thuộc về tên của tất cả chúng ta.

Email được trả lời bằng mấy icon vụng về, vài câu đùa mệt lả, và một tin nhắn riêng của Linh: Chị Hà, em chưa bao giờ nghĩ intern cũng có thể được ghi tên. Cảm ơn chị.

Hà đặt điện thoại xuống. Lần đầu tiên, cô thấy mình có thể bước vào Golden Dragon mà không run vì sân khấu cũ nữa.

Trước khi rời văn phòng, Hà mở lại bản ghi âm buổi brainstorm đầu tiên của chiến dịch. Trong file, giọng Linh nhỏ đến mức gần như bị tiếng máy lạnh nuốt mất. Cô bé nói câu insight rồi lập tức tự phủ nhận: "Chắc em nói linh tinh thôi." Hà nghe đến đó thì dừng lại. Nếu hôm ấy cô cũng bỏ qua như bao trưởng nhóm bận rộn khác, campaign có lẽ vẫn chạy được, nhưng nó sẽ mất phần thật nhất.

Cô cắt đoạn ghi âm ấy lưu riêng vào thư mục case study, không phải để khoe intern ngây thơ, mà để nhắc ban giám khảo thấy ý tưởng được sinh ra như thế nào: từ một câu nói run, một ký ức nhà nghèo, một người đủ kiên nhẫn nghe đến cuối. Với Hà, credit không phải phần chữ nhỏ sau cùng. Credit là cách truy ngược lại khoảnh khắc một ý tưởng bắt đầu có tim.

Trong lúc cả team chuẩn bị váy áo cho lễ trao giải, Hà dành riêng một giờ gọi cho chị Oanh ở Huế. Chị không liên quan gì đến Vinamilk, không có mặt trong đêm trao giải, nhưng với Hà, campaign bún bò là viên gạch đầu tiên. Chị Oanh nghe tin Thanh Hà được đề cử thì cười vang qua điện thoại: "Rứa là cái văn phòng dột nước của mấy em cũng lên sân khấu lớn rồi hả?"

Hà kể cho chị nghe về Linh, về credit, về việc vẫn còn sợ khi bước vào Golden Dragon. Chị Oanh im lặng một chút rồi nói: "Hồi trước chị bán ở chợ, người ta ăn ngon thì khen 'bún Huế', ít ai nhớ tên chị. Từ ngày tụi em làm campaign, khách gọi chị Oanh nhiều hơn gọi tên quán. Chị mới biết tên mình nghe cũng vui." Câu nói ấy làm Hà cười rất lâu.

Sau cuộc gọi, Hà thêm một slide vào phần tư liệu nội bộ: ảnh chị Oanh đứng bên nồi nước lèo, bên dưới ghi Khách hàng đầu tiên dạy chúng tôi rằng tên người làm ra giá trị cũng là một phần của giá trị. Slide ấy không trình chiếu ở lễ trao giải. Nó chỉ nằm trong folder công ty, như một mốc nhắc họ không được trở nên hào nhoáng đến mức quên nơi mình bắt đầu.

Home Trước Sau
Cài đặt Đọc truyện
Cỡ chữ
Kiểu Chữ
Phông Nền
💬 Bình luận đoạn
Đang tải bình luận...