Chương 6: Pitch Hai Tỷ

Phòng họp Vinamilk sáng thứ Sáu lạnh đến mức Lan phải kéo tay áo blazer xuống che cổ tay. Trên bàn là mười hai người phía khách hàng, ba người phía Thanh Hà Creative, một màn hình lớn và một brief trị giá hai tỷ đồng.

Minh đứng cạnh máy chiếu, cố tỏ ra bình tĩnh nhưng Hà thấy ngón tay anh gõ nhẹ vào điều khiển. Lan ngồi bên trái, trước mặt là bộ key visual in màu. Hà đặt cuốn sổ ý tưởng lên bàn, không giấu đi như ngày còn ở BlueStar.

Đại diện marketing của Vinamilk, chị Phương, mở đầu không vòng vo: "Chúng tôi biết tranh chấp giữa chị và BlueStar. Trước khi nghe creative, tôi muốn nghe quy trình. Làm sao chúng tôi chắc campaign này không trở thành một vụ ồn ào credit tiếp theo?"

Câu hỏi ấy như một con dao đặt thẳng lên bàn. Minh nín thở. Lan cúi mắt xuống bản in. Hà thì thấy biết ơn. Một khách hàng dám hỏi thẳng còn dễ làm việc hơn người cười xã giao rồi âm thầm hủy lịch.

Cô mở slide đầu tiên. Không phải moodboard, không phải tagline. Đó là bảng quy trình credit: ai nêu insight, ai phát triển concept, ai chỉnh key message, ai chịu trách nhiệm final. Mỗi phiên bản đều có timestamp, người duyệt, ghi chú thay đổi.

"Tôi không yêu cầu khách hàng can thiệp nội bộ agency," Hà nói. "Tôi chỉ yêu cầu mọi người biết ý tưởng không tự rơi từ trần nhà xuống. Nó đi qua con người cụ thể. Nếu chiến dịch thắng giải, người đó phải được gọi tên."

Một giám đốc nhãn hàng hỏi: "Vậy nếu intern nghĩ ra insight chính thì sao?"

"Tên intern nằm trong case study," Hà đáp. "Và nếu insight đó trở thành trục campaign, intern được bonus theo hợp đồng nội bộ."

Căn phòng im vài giây. Hà biết nhiều người thấy điều ấy lạ. Trong ngành này, intern thường là người chạy in tài liệu, đặt phòng họp, mua cà phê và biến mất sau mùa pitch. Nhưng chính những người biến mất ấy đôi khi là người nói ra câu thật nhất.

Sau phần quy trình, Hà mới trình bày creative. Campaign tên Sữa Việt, Vị Mẹ. Không dùng hình ảnh người mẹ hy sinh đến kiệt sức. Không biến tình mẫu tử thành nước mắt rẻ tiền. Trục ý tưởng là những việc chăm sóc rất nhỏ mà con cái trưởng thành học cách làm ngược lại cho mẹ.

Video mở bằng cảnh một cô gái ba mươi tuổi pha ly sữa nóng cho mẹ sau ca trực đêm. Không có câu "mẹ vất vả vì con". Chỉ có tiếng muỗng khuấy, tiếng mẹ hỏi "sao chưa ngủ", và câu trả lời: "Hôm nay để con chăm mẹ."

Lan trình key visual: những bàn tay người trưởng thành đặt ly sữa xuống cạnh giường, trên bàn may, ở quầy bán hàng, trong phòng trực bệnh viện. Minh trình activation: gửi hộp sữa kèm thiệp viết tay cho mẹ, không bắt người dùng kể chuyện riêng tư quá mức để đổi quà.

Khi Hà kết thúc, chị Phương không vỗ tay. Chị chỉ hỏi: "Nếu BlueStar giảm giá một nửa, vì sao tôi nên chọn agency của chị?"

Hà nhìn thẳng vào chị. "Vì chúng tôi không bán rẻ thứ quan trọng nhất của thương hiệu: lòng tin. Giảm giá có thể mua media. Không mua được cảm giác người xem tin rằng thương hiệu hiểu mẹ họ thật."

Buổi pitch kết thúc lúc mười một giờ bốn mươi. Thanh Hà Creative ra thang máy, không ai nói gì. Xuống đến tầng trệt, Minh mới thở ra như vừa thoát khỏi nước.

Ba ngày sau, email kết quả đến. Hà mở trước mặt cả team. Dòng đầu tiên: Vinamilk chọn Thanh Hà Creative làm agency triển khai campaign Sữa Việt, Vị Mẹ.

Lan che miệng. Minh quay mặt đi, mắt đỏ. Hà đọc tiếp phụ lục hợp đồng, đến điều khoản credit do chính Vinamilk thêm vào: mọi case study, lễ trao giải và thông cáo liên quan phải ghi đủ tên nhóm sáng tạo được agency xác nhận.

Đó không chỉ là hợp đồng hai tỷ. Đó là lần đầu tiên một khách hàng lớn chấp nhận quy tắc mà Phong từng cười là trẻ con.

Đêm trước buổi pitch, cả team chạy thử phần trình bày đến lần thứ sáu. Minh cứ đến slide ngân sách là nói quá nhanh. Lan phát hiện màu key visual trên máy chiếu lệch hẳn so với màn hình laptop. Hà bắt cả nhóm dừng lại, tắt hết đèn, rồi hỏi từng người sợ nhất điều gì. Minh sợ khách hỏi năng lực triển khai toàn quốc. Lan sợ bị chê hình ảnh quá đời, không đủ "premium". Hà sợ nhất câu hỏi về BlueStar.

Thay vì né, cô đưa nỗi sợ ấy vào slide dự phòng. Slide tên là Rủi ro và cách kiểm soát. Trong đó có tranh chấp credit, quản trị file, phê duyệt khách hàng, xử lý khủng hoảng bình luận, ngân sách dự phòng nếu sentiment xấu. Minh nhìn slide, thở dài: "Không agency nào tự vạch áo như thế trong pitch." Hà đáp: "Vì họ có áo đẹp hơn. Mình chỉ có sự minh bạch."

Sáng hôm sau, khi chị Phương hỏi về rủi ro, Hà không còn bị động. Cô mở đúng slide đó. Càng trình bày, cô càng thấy căn phòng thay đổi. Khách hàng không nhìn họ như một agency trẻ đang cố kể chuyện cảm xúc nữa, mà như một đội từng bị đánh vào chỗ đau nhất nên buộc phải xây áo giáp cẩn thận hơn người khác. Chính vết thương cũ, nếu biết xử lý, có thể trở thành năng lực mới.

Trong thang máy sau buổi pitch, Lan mới thú nhận cô đã để sẵn một túi giấy trong balo vì nghĩ nếu khách hỏi quá gắt, cô sẽ nôn. Minh cười phá lên, rồi tựa đầu vào vách kính vì chân cũng mềm nhũn. Hà nhìn hai người, tự nhiên bật cười theo. Họ vừa trình bày như một agency trưởng thành, nhưng bên trong vẫn là ba con người đang học cách không bị những căn phòng lớn nuốt mất. Chính sự thật ấy làm chiến thắng sau đó có vị rất khác: không phải phép màu, mà là sống sót qua từng câu hỏi.

Home Trước Sau
Cài đặt Đọc truyện
Cỡ chữ
Kiểu Chữ
Phông Nền
💬 Bình luận đoạn
Đang tải bình luận...