Chương 3: Lập Agency – Thanh Hà Creative

Văn phòng đầu tiên của Thanh Hà Creative nằm trên tầng ba một căn nhà cũ ở hẻm Nguyễn Trãi. Cầu thang hẹp đến mức Minh phải nghiêng người mới bê được chiếc bàn gấp lên. Trần nhà thấp, máy lạnh rò nước, cửa sổ nhìn thẳng sang bức tường loang lổ của nhà bên cạnh.

Hà thuê chỗ đó vì giá rẻ và vì chủ nhà cho trả tiền từng tháng. Một trăm triệu tiền tiết kiệm được chia rất rõ trong file Excel: ba tháng tiền thuê, hai laptop cũ, một máy ảnh second-hand, phí đăng ký công ty, tiền mạng, tiền ứng trước cho Lan và Minh.

Lan, bạn đại học làm designer, nhìn căn phòng rồi bật cười: "Agency gì mà phòng họp với pantry là một cái bàn?"

Minh đặt thùng nước suối xuống sàn. "Có pantry là sang rồi. Hồi làm freelance, tôi họp khách ở quán trà đá."

Hà dán một tờ giấy A4 lên tường. Trên đó chỉ có ba dòng: Không ăn cắp credit. Không bán thứ mình không tin. Không để intern thành bóng ma trong case study.

Lan đọc xong, không cười nữa. Cô biết vì sao Hà viết những dòng đó. Trong ngành này, người trẻ thường được khen là "nhiệt huyết" khi thức trắng đêm, nhưng đến ngày nhận giải, tên họ biến mất sau chức danh của sếp.

Khách hàng đầu tiên không đến từ quan hệ lớn. Đó là một tiệm bún bò ở Huế muốn bán online cho khách Sài Gòn. Budget năm triệu đồng, bao gồm cả chụp hình, viết nội dung và chạy quảng cáo thử. Minh nhìn brief, thở dài.

"Năm triệu không đủ tiền họp nội bộ ở BlueStar."

Hà mở sổ. "Vậy càng tốt. Phong sẽ không thèm cúi xuống nhặt khách này."

Cô gọi cho chủ tiệm, một phụ nữ tên Oanh, giọng Huế rất nhẹ. Chị Oanh nói muốn bán bún bò đóng gói vì mùa mưa khách vắng, nhưng không muốn quảng cáo kiểu "ngon nhất Việt Nam". Chị chỉ muốn người xa quê nhớ mùi sả, mùi ruốc, mùi nồi nước lèo mẹ nấu.

Hà nghe đến đó thì dừng bút. Cảm giác quen thuộc chạy qua người cô: không phải sản phẩm, mà là ký ức. Nhưng lần này, cô không để ai đứng tên thay mình.

Ba người bay ra Huế bằng chuyến rẻ nhất, ngủ ở homestay cạnh chợ Đông Ba. Hà thức từ ba giờ sáng theo chị Oanh ra chợ mua bắp bò, chụp tay chị chọn từng bó sả, ghi âm tiếng nồi nước lèo sôi lúc trời còn tối.

Campaign được đặt tên: Bát Bún Gửi Về Nhà. Không có người mẫu, không có KOL lớn. Chỉ có những hộp bún đóng gói gửi cho người Huế xa quê, mỗi hộp kèm một tấm thiệp ghi: Hôm nay ăn một bát cho đỡ nhớ nhà.

Ngày đăng video đầu tiên, lượt xem chỉ có bảy mươi hai. Lan nhìn màn hình, môi mím lại. Minh bắt đầu tính lại dòng tiền. Hà không nói gì, chỉ ngồi đọc từng bình luận nhỏ.

Đến bình luận thứ mười tám, một cô gái ở Bình Dương viết: Ba năm rồi con chưa về Huế. Nhìn nồi nước lèo này muốn khóc. Hà chụp lại, gửi cho cả team.

"Đây là tín hiệu," cô nói. "Không phải viral ảo. Là đúng người."

Ba ngày sau, một hội đồng hương Huế chia sẻ video. Một tuần sau, chị Oanh gọi điện, vừa cười vừa thở không kịp: "Hà ơi, chị bán hết hai trăm hộp trong một buổi sáng. Chị phải gọi thêm người phụ."

Thanh Hà Creative chưa nổi tiếng sau campaign ấy. Nhưng trên case study đầu tiên, dưới tên chiến dịch có ba dòng credit rất rõ: Ý tưởng - Lê Thanh Hà. Account - Trần Minh. Thiết kế - Nguyễn Hoài Lan.

Hà in bản case study ra, dán lên tường cạnh ba quy tắc. Căn phòng nhỏ vẫn nóng, máy lạnh vẫn rò nước. Nhưng lần đầu tiên sau ngày bị đuổi, cô thấy tên mình đứng đúng chỗ.

Ngày treo bảng tên công ty, Hà không làm lễ khai trương. Cô mua ba ly cà phê sữa đá, một ổ bánh mì chia ba, rồi cùng Minh và Lan đứng nhìn tấm bảng mica nhỏ mới bắt vít lên cửa. Chữ Thanh Hà Creative hơi lệch sang trái vì người thợ khoan vội, nhưng cả ba không ai muốn sửa ngay. Nó giống công ty của họ: chưa hoàn hảo, nhưng có thật.

Khó khăn đầu tiên không phải creative mà là hóa đơn. Tiền thuê văn phòng đến trước tiền khách thanh toán. Phí ứng trước sản xuất làm tài khoản công ty tụt xuống còn sáu triệu. Minh phải dùng thẻ tín dụng cá nhân đặt vé ra Huế, còn Lan mang máy ảnh của anh trai đi chụp vì chưa dám thuê ekip. Hà ghi tất cả vào sổ nợ nội bộ, dưới mỗi dòng đều có chữ ký của mình. Cô không muốn sự hy sinh của bạn bè biến thành một kiểu vô danh khác.

Buổi tối trước ngày đi Huế, Hà ngồi một mình trong văn phòng mới, nghe tiếng nước nhỏ từ máy lạnh xuống cái xô nhựa. Cô thấy sợ. Nếu campaign tiệm bún bò thất bại, cô không chỉ mất tiền; cô sẽ kéo Minh và Lan vào một cuộc nổi loạn lãng mạn nhưng ngu ngốc. Nhưng rồi cô nhìn ba quy tắc trên tường. Người khác từng dùng nỗi sợ mất việc để buộc cô im. Cô không muốn vừa mở công ty đã để nỗi sợ ấy điều hành mình.

Trước khi tắt đèn, Hà chụp lại văn phòng trống. Trong ảnh, ba chiếc ghế nhựa không cùng màu, dây điện lòng thòng dưới bàn, tường còn vết khoan cũ của người thuê trước. Cô gửi ảnh vào nhóm chat mới lập, đặt tên nhóm là Không Ai Vô Danh. Minh thả một dấu chấm than. Lan gửi lại ảnh bàn tay dính màu thiết kế. Chẳng có gì giống một khởi đầu hoành tráng, nhưng cả ba đều hiểu họ vừa đặt viên gạch đầu tiên cho thứ mình muốn bảo vệ.

Home Trước Sau
Cài đặt Đọc truyện
Cỡ chữ
Kiểu Chữ
Phông Nền
💬 Bình luận đoạn
Đang tải bình luận...