Chương 7: Phong Xin Hợp Tác
Tin Vinamilk chọn Thanh Hà Creative lan nhanh hơn mọi campaign Hà từng làm. Không phải vì hợp đồng hai tỷ là lớn nhất thị trường, mà vì BlueStar đã theo đuổi brief ấy sáu tháng trước khi bị loại ở vòng cuối.
Trong group ngành, người ta bắt đầu ghép hai tấm ảnh: Phong cầm cúp Golden Dragon với campaign "Vị Quê Hương", và Hà bước ra khỏi trụ sở Vinamilk với hợp đồng mới. Dưới ảnh là một câu bình luận được chia sẻ liên tục: Ý tưởng bị xóa tên đã mở công ty riêng.
Phong gọi cho Hà lúc mười giờ tối. Số điện thoại hiện lên khiến Lan đang ngồi duyệt layout cũng ngẩng đầu. Minh chỉ nói một câu: "Bật loa ngoài."
Hà không bật. Cô ra hành lang, đóng cửa kính lại rồi mới nghe.
"Hà à," giọng Phong mềm hơn mọi lần cô từng nghe. "Anh nghĩ chúng ta nên nói chuyện như người lớn."
"Lúc anh sa thải tôi, anh nói tôi không phù hợp văn hóa công ty. Giờ văn hóa thay đổi rồi à?"
Đầu dây bên kia im một nhịp. Phong cười khẽ, kiểu cười dùng để xoa dịu khách hàng khó. "Anh thừa nhận lúc đó xử lý chưa khéo. Nhưng em cũng biết ngành này vận hành thế nào. Đừng để cảm xúc cá nhân phá cơ hội lớn."
"Cơ hội nào?"
"Sáp nhập." Phong nói nhanh hơn. "BlueStar có hệ thống, khách hàng, media buying, quan hệ giải thưởng. Thanh Hà có câu chuyện founder, có creative đang lên. Nếu hợp lại, em có thể làm Chief Creative Partner. Tên em sẽ xuất hiện. Anh đảm bảo."
Hà nhìn qua lớp kính. Trong văn phòng nhỏ, Lan đang sửa visual đến quên ăn tối. Minh ngồi gọi nhà in để ép giá từng bộ proposal. Những con người ấy đã tin cô khi cô chỉ có một trăm triệu và một căn phòng dột nước.
"Anh đảm bảo bằng gì?" Hà hỏi.
"Bằng vị trí. Bằng cổ phần. Bằng một tương lai thực tế."
"Ngày xưa anh cũng đảm bảo tôi sẽ được học thêm nếu đứng sau anh."
Phong mất kiên nhẫn. Giọng anh ta cứng lại: "Em đừng ngây thơ. Một agency nhỏ không sống mãi bằng vài case cảm xúc. Khách lớn cần hệ thống. Em cần anh."
Hà chợt thấy hết sợ. Cái người từng khiến cô run trong phòng họp giờ chỉ còn là một người đàn ông đang mất khách, mất quyền kiểm soát câu chuyện, và cố mua lại thứ anh ta không thể tự tạo ra.
"Tôi cần một hệ thống không xóa tên người làm," Hà nói. "BlueStar của anh không phải hệ thống đó."
"Em sẽ hối hận."
"Tôi từng hối hận vì im lặng quá lâu. Chuyện đó đủ rồi."
Cô tắt máy, quay vào văn phòng. Minh và Lan nhìn cô. Hà không kể hết cuộc gọi, chỉ nói: "Ngày mai mình họp quy trình Vinamilk. Từ giờ mọi file brainstorm phải lưu version kỹ hơn. Khi người ta không mua được mình, họ sẽ tìm lỗi để kéo mình xuống."
Lan gật đầu. Minh mở laptop. Không ai reo hò vì đã từ chối Phong. Họ đều hiểu trận này chưa kết thúc. BlueStar không còn xin hợp tác nữa; họ sẽ tìm cách chứng minh Thanh Hà không đủ sức giữ hợp đồng lớn.
Sau cuộc gọi, Phong không dừng ở lời đe dọa. Sáng hôm sau, một khách hàng đang đàm phán với Thanh Hà gửi email xin tạm hoãn vì "cần rà soát rủi ro truyền thông". Minh tra được BlueStar vừa gửi cho họ một bản so sánh năng lực, trong đó gạch đỏ từng điểm yếu của agency non trẻ: ít nhân sự, chưa có quy trình kiểm soát khủng hoảng, founder đang có tranh chấp cá nhân với sếp cũ.
Hà đọc bản so sánh, không thể phủ nhận tất cả. Đúng là họ ít người. Đúng là họ chưa có phòng pháp chế riêng. Đúng là văn phòng vẫn phải dùng máy in thuê theo tháng. Cú đánh của Phong độc ở chỗ anh ta trộn lời bẩn với vài sự thật khó cãi, khiến khách hàng không cần ghét Hà vẫn có lý do để sợ.
Chiều đó, Hà gọi cả team họp. Cô không hô khẩu hiệu. Cô viết lên bảng ba lỗ hổng Phong chỉ ra, rồi phân từng việc: Minh xây checklist khủng hoảng, Lan chuẩn hóa quy trình lưu file, Hà làm bộ hồ sơ năng lực có case thật và cách xử lý rủi ro thật. "Mình không thắng bằng cách nói hắn xấu," cô nói. "Mình thắng bằng cách làm cho những điểm hắn dùng để đánh mình không còn đánh được nữa."
Đêm đó, Hà không về nhà ngay. Cô ở lại văn phòng cùng Minh rà từng dòng trong bộ hồ sơ năng lực. Có những chỗ đọc lên rất đau: nhân sự chỉ ba người chính thức, mạng lưới sản xuất thuê ngoài, chưa từng chạy campaign ngân sách trên hai tỷ. Minh hỏi có nên viết mềm đi không. Hà lắc đầu. "Khách lớn sẽ tự biết. Mình giấu thì thành yếu thật."
Họ thêm vào sau mỗi điểm yếu một phương án kiểm soát: ít người nên decision nhanh; sản xuất thuê ngoài nhưng có ba nhà cung cấp dự phòng; chưa chạy ngân sách lớn nhưng có quy trình phê duyệt từng mốc và cố vấn media độc lập. Đến ba giờ sáng, bộ hồ sơ không còn giống một bản tự quảng cáo. Nó giống một bản kiểm toán chính mình. Hà đọc xong, lần đầu tiên thấy những vết nứt của công ty không chỉ đáng xấu hổ; chúng là chỗ cần gia cố.
Sáng hôm sau, khách hàng từng tạm hoãn vì sợ rủi ro gọi lại. Họ nói đã đọc bộ hồ sơ mới và muốn gặp thêm một vòng. Minh che điện thoại, há miệng không thành tiếng. Hà chỉ nhắm mắt một giây. Phong đã dùng sự thật nửa vời để đánh họ. Cô dùng sự thật đầy đủ để mở lại cánh cửa.