Chương 9: Golden Dragon – Lần Này Đúng Tên

Hội trường Golden Dragon năm nay vẫn sáng đến lóa mắt. Thảm đỏ, backdrop, camera, những cái bắt tay cười vừa đủ. Hà bước qua tất cả bằng đôi giày cao gót mượn của Lan, trong lòng bàn tay vẫn có vết móng bấm từ lúc ở xe.

Phong ngồi cách cô ba hàng ghế. Khi Hà đi ngang, anh ta khẽ gật đầu, nụ cười mỏng như dao lam. Hà không gật lại. Cô đi thẳng đến chỗ team mình. Linh ngồi sát mép ghế, hai tay ôm clutch, mắt mở to như sợ chớp mắt sẽ bỏ lỡ điều gì.

Hạng mục Campaign tích hợp xuất sắc nhất được công bố sau phần giải media. MC mở phong bì, dừng một nhịp rất dài. Hà nghe tim Minh đập nhanh đến mức tưởng như cả hàng ghế đều nghe thấy.

"Giải vàng thuộc về... Sữa Việt, Vị Mẹ - Thanh Hà Creative và Vinamilk."

Lan bật khóc trước cả khi đứng dậy. Minh ôm chầm lấy Hà, va cả vai vào ghế trước. Linh che miệng, nước mắt tràn ra. Hà đứng lên sau cùng. Đèn sân khấu chiếu thẳng vào mặt cô, nóng rực.

Khi bước lên bậc thang, Hà nhìn thấy Phong. Anh ta không vỗ tay. Hai bàn tay đặt trên đùi, ngón cái miết mạnh vào nhau. Mặt anh ta vẫn giữ được vẻ lịch sự, nhưng khóe hàm căng cứng.

MC đưa micro cho Hà. Cả hội trường chờ một bài phát biểu chiến thắng. Hà nhìn chiếc cúp trong tay, rồi nhìn xuống hàng ghế của team.

"Năm ngoái, tôi ngồi ở một căn phòng rất nhỏ, xem một campaign mình tạo ra được gọi bằng tên người khác," cô nói.

Hội trường im xuống nhanh đến mức nghe được tiếng máy ảnh bấm.

"Tôi từng nghĩ đau nhất là bị mất một giải thưởng. Sau này tôi mới hiểu, đau nhất là bị thuyết phục rằng người sáng tạo trẻ nên im lặng để được gọi là chuyên nghiệp."

Phong cúi mặt xuống. Một vài người quay sang nhìn anh ta. Hà không cần nêu tên. Câu chuyện đã đủ rõ.

"Campaign này không thuộc về một mình tôi. Nó thuộc về Trần Minh, người giữ khách hàng ở lại khi chúng tôi bị nghi ngờ. Thuộc về Nguyễn Hoài Lan, người biến những bàn tay rất đời thành hình ảnh đủ đẹp để người xem nhớ mẹ. Thuộc về Linh Nguyễn, intern đã nói câu insight khiến cả room im lặng: mẹ không muốn được gọi là hy sinh, mẹ chỉ muốn được nhớ là cũng biết mệt."

Linh òa khóc. Camera quay về phía cô bé. Trên màn hình lớn, tên Linh hiện bên dưới dòng Junior Copywriter. Cả hội trường vỗ tay.

Hà tiếp tục: "Từ hôm nay, ở Thanh Hà Creative, không có ý tưởng vô chủ. Và tôi mong một ngày nào đó, điều này không còn là tuyên ngôn, mà là phép lịch sự tối thiểu của ngành."

Tiếng vỗ tay lần này không ồn ào ngay. Nó bắt đầu từ vài hàng ghế, rồi lan dần, chắc và dài. Có người đứng lên. Rồi thêm người nữa.

Phong vẫn ngồi. Nhưng camera lia qua anh ta đúng lúc MC nhắc lại tên agency chiến thắng. Anh ta buộc phải vỗ tay. Hai bàn tay chạm vào nhau rất nhẹ, gượng đến mức ai nhìn cũng hiểu.

Sau lễ, một phóng viên hỏi Hà có muốn nói gì với người từng lấy campaign của cô không. Minh đứng cạnh lập tức căng người. Hà chỉ cười.

"Tôi đã nói trên sân khấu rồi. Tên đúng đã được gọi. Vậy là đủ."

Nhưng với BlueStar, vậy chưa đủ. Ngay tối đó, ba nhân viên creative của Phong gửi đơn nghỉ việc. Một người nhắn riêng cho Hà: Em không xin việc. Em chỉ muốn nói chị đã nói hộ tụi em.

Hà đọc tin nhắn trong xe, đặt chiếc cúp lên đùi. Cúp nặng hơn cô tưởng. Không phải vì kim loại, mà vì lần này nó không đè lên một cái tên bị xóa. Nó nâng rất nhiều cái tên đứng dậy cùng lúc.

Sau bài phát biểu, hậu trường trở nên hỗn loạn. Phóng viên muốn phỏng vấn, khách hàng muốn chúc mừng, vài người từng im lặng năm ngoái nay tìm đến bắt tay Hà như thể họ luôn đứng về phía cô. Hà nhận ra điều đó, nhưng không vạch mặt ai. Cô đã quá mệt với việc đòi từng người thừa nhận quá khứ. Tối nay, cô muốn giữ năng lượng cho team mình.

Phong đi ngang qua họ ở cửa ra. Một phóng viên trẻ nhận ra anh ta, hỏi: "Anh nghĩ sao về phát biểu của chị Hà về việc campaign từng bị gọi dưới tên người khác?" Mặt Phong thoáng cứng. Anh ta định cười, nhưng khóe miệng không nâng lên nổi. "Ngành sáng tạo luôn là nỗ lực tập thể," anh ta nói. Câu trả lời nghe đúng, nhưng trong hoàn cảnh ấy lại giống một cái áo quá rộng để che một vết bẩn quá rõ.

Lan đứng sau Hà, thì thầm: "Chị có muốn đáp không?" Hà lắc đầu. Cô nhìn Phong bước đi, vai hơi khom dưới ánh đèn hành lang. Cú vả mặt lớn nhất không phải là mắng anh ta trước báo chí. Nó là việc từ nay mỗi lần anh ta nói hai chữ tập thể, cả ngành sẽ nhớ đến những cái tên từng bị anh ta xóa khỏi tập thể ấy.

Khi về đến văn phòng, cả team không mở champagne. Họ ăn mì ly vì đã quá khuya, đặt chiếc cúp Golden Dragon ở giữa bàn họp như một món đồ hơi lạc lõng. Linh vừa ăn vừa nhìn tên mình trong brochure, cứ vài phút lại chạm tay vào dòng chữ ấy một lần. Hà thấy động tác đó và không nhắc. Có những thứ phải được chạm đi chạm lại mới đủ thật, nhất là với người lần đầu thấy công sức của mình không bị giấu sau tên người khác.

Home Trước Sau
Cài đặt Đọc truyện
Cỡ chữ
Kiểu Chữ
Phông Nền
💬 Bình luận đoạn
Đang tải bình luận...