Chương 2: Cô Không Tin Người Vừa Bị Đuổi

An Nhiên không mời Quân lên xe ngay. Cô mở ô, đứng cách anh một khoảng đủ lịch sự nhưng không hề mềm lòng. Dưới ánh đèn vàng bên cổng phụ, cô nhìn anh như nhìn một hợp đồng đầy vết tẩy xóa.

"Tôi không ký hay hủy hợp đồng dựa trên lời kể của người vừa bị đuổi," cô nói. "Anh có bằng chứng, hay chỉ có uất ức?"

Câu hỏi thẳng đến mức tài xế đứng sau cũng hơi khựng. Quân lại thấy dễ chịu. Ít nhất cô không thương hại anh, cũng không giả vờ tin chỉ vì anh đang ướt mưa.

Anh mở điện thoại cũ, đưa cô xem ảnh túi mẫu lưu CD-7B-0426. Trong ảnh, dây niêm phong màu đỏ có vết xước hình chữ V trên kẹp nhựa. Phía sau là góc tủ lạnh mẫu, nơi chỉ nhân viên kỹ thuật và kế toán kho có chìa.

"Ảnh có thể dựng," An Nhiên nói sau khi phóng to.

"Nên tôi cần xem tủ mẫu lưu trước khi họ thay tem."

"Nếu họ không cho vào?"

"Hợp đồng Golden Leaf có điều khoản kiểm toán độc lập trước giải ngân đợt một. Cô có quyền yêu cầu quan sát mẫu."

Lần đầu tiên, mắt cô dừng lại lâu hơn trên mặt anh. "Anh đọc hợp đồng bên tôi?"

"Tôi soạn phần truy xuất vùng nguyên liệu cho Mai Trà. Bảo sửa tên người phụ trách thành của hắn trước ngày ký."

An Nhiên lấy máy tính bảng, gọi cho pháp chế. Cô không nói Quân là người tố giác. Cô yêu cầu lập biên bản quan sát độc lập vì có dấu hiệu sai lệch mã mẫu. Cách cô dùng chữ rất lạnh, rất gọn, không để đối phương có chỗ bắt bẻ.

Mười lăm phút sau, họ vào bằng cổng phụ xe chở bã trà. Khu kho lạnh sáng đèn. Bảo đang đứng ở hành lang cùng Phan Tuấn, trợ lý vận hành, trên tay Tuấn là thùng tem niêm phong mới.

Thấy An Nhiên, Bảo cười ngay. Thấy Quân đứng sau cô, nụ cười ấy cứng lại.

"Giám đốc Nhiên, mai mới là lễ ký. Sao chị đến giờ này?"

"Kiểm rủi ro trước khi ký." Cô đưa văn bản điện tử cho hắn xem. "Mở khu mẫu lưu."

Bảo liếc Quân. "Người này đã bị chúng tôi đình chỉ vì phá hoại. Cho anh ta vào là vi phạm quy định nội bộ."

An Nhiên đáp ngay: "Quy định nội bộ không lớn hơn điều khoản kiểm toán trong hợp đồng khung."

Quản lý kho đứng giữa hai bên, mặt trắng bệch. Cuối cùng chị Hạnh, kế toán kho, run tay mở tủ mẫu lưu. Quân không chạm vào bất cứ túi nào. Anh chỉ quay video toàn cảnh, rồi dừng ở túi CD-7B-0426.

Vết xước hình chữ V không còn.

Anh cúi sát hơn. Tem mới có mã cuộn phát hành tháng năm. Lô mẫu bị lấy từ tháng tư. Không thể có chuyện mẫu tháng tư dùng tem tháng năm nếu tủ chưa từng bị mở.

"Chị Hạnh," Quân nói, mắt vẫn nhìn tem, "sổ xuất tem nằm ở ngăn thứ ba bàn chị. Nếu tối nay chị không mở, sáng mai người chịu trách nhiệm thay họ sẽ là chị."

Hạnh nhìn Bảo. Bảo nghiến răng. Các cơ hàm nổi lên dưới da. "Đừng nghe thằng bị sa thải dọa."

An Nhiên đặt máy quay xuống bàn. "Mở sổ. Golden Leaf sẽ ghi nhận người hợp tác trong biên bản."

Hạnh bật khóc rất khẽ. Cô mở ngăn bàn, lấy cuốn sổ nhỏ. Dòng tem CD-7B-0426 được ghi xuất lúc 21 giờ 47 phút tối nay. Người nhận: Phan Tuấn. Mục đích: thay niêm phong mẫu lỗi.

Phan Tuấn lùi nửa bước. Mồ hôi rịn trên môi dù kho lạnh chỉ mười sáu độ.

Bảo giật cuốn sổ, nhưng Quân đã chụp lại. Hắn nắm mép giấy mạnh đến mức trang sổ nhăn rúm.

"Một cái tem chưa chứng minh được gì."

Quân nhìn hắn. "Đúng. Nó chỉ chứng minh anh đã mở tủ sau khi tôi bị đuổi."

An Nhiên khép máy tính bảng. "Lễ ký ngày mai vẫn diễn ra. Nhưng trước khi đặt bút, chúng tôi cần xem toàn bộ sổ cân lá bản gốc."

Bảo bật cười. "Bản gốc đã số hóa. Sổ giấy không còn giá trị."

Quân nhìn về phía thùng rác inox cuối kho. Cuốn sổ bìa xanh vẫn nằm đó, ướt nửa mép.

An Nhiên cũng nhìn theo. Cô không nhặt. Cô chỉ nói với giọng rất thấp: "Anh Quân, ngày mai nếu anh không chứng minh được chuỗi cân lá trước mặt ba bên, tôi sẽ dừng ở đây."

Quân gật đầu. Đêm ấy anh chưa thắng. Anh chỉ giành được quyền bị nghi ngờ thêm một ngày.

Khi họ rời kho lạnh, An Nhiên yêu cầu Quân ký vào biên bản người quan sát độc lập. Cô ghi rõ anh không được chạm vào tủ mẫu, không được tự ý lấy tài liệu, mọi ảnh chụp đều phải gửi đồng thời cho pháp chế Golden Leaf. Cách cô siết quy trình khiến Quân hơi nhói, nhưng anh vẫn ký. Bởi chính anh cũng sợ một ngày người ta nói bằng chứng của mình bẩn vì anh quá vội.

Ở cuối hành lang, Hạnh lặng lẽ đưa cho anh một mảnh giấy nhỏ. Trên đó là số cuộn tem niêm phong tháng năm và tên nhà cung cấp. Cô không dám nói thành lời. Bảo đang nhìn mọi người như nhìn từng con nợ. Quân gấp mảnh giấy lại, không cảm ơn ngay. Một lời cảm ơn công khai lúc này có thể khiến Hạnh mất việc trước khi cô kịp làm chứng.

Trước khi rời nhà máy, An Nhiên yêu cầu niêm phong bản sao sổ xuất tem bằng chính tem của Golden Leaf. Bảo phản đối, nhưng chị Hạnh đã ký xác nhận bản chụp trước mặt hai bảo vệ. Chỉ một chữ ký nhỏ ấy khiến Bảo mất quyền phủi sạch chuyện đêm nay. Quân nhìn Hạnh cúi đầu đi về phòng kế toán, lưng áo cô ướt mồ hôi. Anh biết ngày mai cô sẽ phải chịu áp lực, nên âm thầm gửi bản ảnh lên ba nơi lưu trữ khác nhau.

Home Trước Sau
Cài đặt Đọc truyện
Cỡ chữ
Kiểu Chữ
Phông Nền
💬 Bình luận đoạn
Đang tải bình luận...