Chương 1: Biên Bản Nhận Tội Dưới Mưa

Mưa ở Cầu Đất không rơi ào ào. Nó mỏng, lạnh, bám vào cổ áo như một lớp kim nhỏ.

Lê Minh Quân vừa kéo xong cửa kho sấy thì Trần Quốc Bảo bước vào cùng Mai Hương và bà Nhã. Đèn kho hắt lên gương mặt họ, làm những giọt nước trên áo vest của Bảo sáng lên như những mảnh kính vỡ.

Bảo không chào. Hắn ném một tập giấy xuống nền xi măng. Tờ biên bản trượt qua vũng nước trà, dừng ngay dưới mũi giày cũ của Quân.

"Quỳ xuống ký biên bản nhận tội đi. Đừng để cả vùng Cầu Đất biết anh là thằng ở rể tráo trà bẩn."

Cả kho im bặt. Mấy công nhân vừa bốc bao lá tươi đứng sững lại, tay còn giữ dây thừng. Ông Lộc, người chở lá từ đồi số ba xuống, ôm chiếc nón vải trước bụng. Mắt ông lảng đi, không phải vì tin Bảo, mà vì sợ nhà máy ngừng cân lá ngày mai.

Quân cúi nhìn biên bản. Lô trà hữu cơ số bảy bị kết luận có dư lượng thuốc cỏ vượt ngưỡng. Chữ ký xuất kho là chữ ký của anh. Dòng mã mẫu ghi CD-7B-0426, nhưng anh biết ngay có thứ không đúng. Mã ấy không thuộc đồi hữu cơ. Nó thuộc kho phụ cuối thung lũng Đạ Nghịt, nơi Bảo mới thuê thêm đất để ép sản lượng.

"Cho tôi xem sổ cân lá gốc và mẫu lưu trong tủ niêm phong," Quân nói.

Mai Hương rút thẻ nhân viên khỏi cổ anh. Sợi dây đứt phựt, cạnh nhựa cứa qua da cổ để lại một vệt đỏ. Cô từng là vợ anh ba năm, từng ngồi sau xe máy cùng anh đi qua những đồi trà sương phủ. Giờ giọng cô lạnh đến mức không còn chút người quen.

"Anh vẫn tưởng mình là kỹ sư trưởng à? Anh bị đình chỉ từ phút này."

Bà Nhã bước tới. Mùi nước hoa đắt tiền lẫn với mùi lá ẩm làm người ta khó thở. Bà cúi nhặt cuốn sổ bìa xanh trên bàn kiểm hàng, lật vài trang rồi ném thẳng vào thùng rác inox.

"Sổ giấy của đám bốc vác có giá trị gì? Nhà tôi làm xuất khẩu, không phải bán trà chợ huyện. Thứ ở rể như anh chỉ đáng bốc bao trà mốc ngoài sân."

Tiếng cuốn sổ rơi vào đáy thùng nghe khô khốc. Quân nhìn mép bìa xanh thò ra giữa nước trà thừa. Trong đó có cân của từng hộ, giờ xe vào cổng, độ ẩm, mã lô, chữ ký người nhận. Nó không chỉ là sổ. Nó là đường sống của mấy chục gia đình trồng trà.

Bảo đặt bút lên biên bản, đẩy về phía anh. "Ký đi. Tôi cho anh một tháng lương và giấy nghỉ việc tự nguyện. Nếu cứng đầu, sáng mai đơn tố cáo phá hoại kinh doanh sẽ nằm ở Công an thành phố Đà Lạt."

Quân không cầm bút. "Anh muốn tôi nhận tội thay cho lô kho phụ của anh?"

Đuôi mắt Bảo giật nhẹ. Chỉ một nhịp rất nhỏ, nhưng Quân thấy.

Bảo đứng dậy, giọng cao hơn. "Nghe chưa? Đến giờ vẫn còn vu khống. Lôi nó ra ngoài."

Hai bảo vệ kẹp tay Quân. Họ từng uống trà với anh trong những ca đêm, giờ không dám nhìn anh. Đầu gối anh đập vào bậc cửa khi bị đẩy ra sân. Cơn đau chạy dọc ống chân, nóng rát dưới lớp mưa lạnh.

Từ trong kho, Bảo nói vọng ra với Hương: "Sáng mai ký phụ lục vùng nguyên liệu với Golden Leaf. Đừng để thằng này làm bẩn lễ ký."

Quân chống tay đứng dậy. Mưa làm máu ở đầu gối loãng ra, chảy xuống cổ giày. Anh không quay lại chửi. Anh chỉ sờ vào túi trong áo khoác, nơi chiếc USB được bọc trong túi chống ẩm.

Bên trong là bản scan sổ cân lá trước ngày bị sửa, ảnh dây niêm phong cũ của mẫu CD-7B-0426, và một thư mục log kho lên men anh sao lưu theo thói quen mỗi cuối ca. Thói quen ấy từng bị Hương chê là cứng nhắc. Đêm nay nó là thứ duy nhất chưa bị ném vào thùng rác.

Ở đầu đường, một chiếc xe đen dừng lại. Cửa kính hạ xuống. Người phụ nữ mặc blazer xanh sẫm nhìn anh, ánh mắt đi qua vết máu ở đầu gối rồi dừng ở cánh cổng nhà máy đang đóng sầm.

"Anh là Lê Minh Quân?"

"Cô là ai?"

"Nguyễn An Nhiên, giám đốc kiểm soát rủi ro của Golden Leaf Việt Nam. Tôi đến xem ai đang phá hợp đồng một trăm hai mươi tỷ của chúng tôi."

Quân nhìn cánh cổng. Sau lớp tôn, tiếng cười của Bảo vẫn vọng ra từng nhịp.

"Nếu cô muốn xem sự thật," anh nói, "đừng vào bằng cổng chính."

Trước khi rời sân kho, Quân còn nghe tiếng bà Nhã sai người nhặt lại những tờ biên bản ướt dưới nền. Bà không biết trong thói quen cũ của anh, mỗi lần nhận phiếu kiểm mẫu đều có ảnh chụp phụ lưu cùng vị trí GPS. Những chi tiết nhỏ ấy trước đây bị xem là rườm rà, thậm chí bị Bảo đem ra chế giễu trong các cuộc họp vận hành.

Đêm nay, từng thứ rườm rà ấy bỗng có trọng lượng. Vết mực nhòe, giờ xe cân, nhiệt độ kho, mã tem, cả tiếng cửa tủ lạnh mẫu đóng lại trong đoạn camera hành lang. Quân đứng dưới mưa, để nước chảy qua mặt, tự nhắc mình không được nóng. Nếu anh chỉ muốn thắng một câu cãi nhau, anh đã quay lại đập cửa. Nhưng anh muốn lôi cả đường dây sửa cân lá ra ánh sáng, và việc đó cần nhiều hơn một cơn giận.

Trên chiếc xe đen của An Nhiên, Quân mở lại ảnh cuốn sổ cân lá trong điện thoại. Anh dừng ở trang có chữ ký của Hương từ một năm trước, khi cô còn xuống kho học quy trình để chuẩn bị tiếp quản. Nét chữ ấy tròn và nghiêng nhẹ, khác hẳn chữ ký lạnh lùng trên quyết định đình chỉ tối nay. Anh tắt màn hình. Ký ức không phải bằng chứng, và trong trận này, thứ không phải bằng chứng chỉ làm anh yếu đi.

Home Trước Sau
Cài đặt Đọc truyện
Cỡ chữ
Kiểu Chữ
Phông Nền
💬 Bình luận đoạn
Đang tải bình luận...