Chương 3: Sổ Cân Lá Và Cái Bẫy Đầu Tiên
Sáng hôm sau, hội trường Mai Trà phủ đầy hoa cẩm tú cầu trắng. Bảng điện tử phía sau sân khấu ghi hợp tác xuất khẩu sang Nhật Bản, trị giá một trăm hai mươi tỷ đồng. Bên ngoài, mưa đã tạnh nhưng sương vẫn vắt ngang những luống trà như tấm khăn lạnh.
Bà Nhã mặc áo dài nhung, cười với phóng viên. Hương đứng cạnh Bảo, tay đặt lên tập hợp đồng. Cô không nhìn Quân khi anh bước vào cùng An Nhiên, nhưng các ngón tay đã siết vào nhau.
Bảo đứng bật dậy. "Tôi yêu cầu an ninh đưa người này ra ngoài."
An Nhiên đặt biên bản quan sát mẫu lên bàn. "Golden Leaf yêu cầu kiểm tra sổ cân lá ba tháng gần nhất trước khi ký."
Không khí trong phòng khựng lại. Bà Nhã vẫn cười, nhưng nếp nhăn quanh miệng cứng như bị kéo bằng dây.
"Giám đốc Nhiên, chúng ta đã thống nhất rồi. Sai lệch nhỏ trong kho không nên làm chậm hợp đồng."
"Sai lệch nhỏ không cần thay tem lúc nửa đêm."
Một phóng viên hạ máy ảnh xuống. Quân bước tới thùng rác kỹ thuật, cúi người lấy cuốn sổ bìa xanh. Mép sổ còn mùi nước trà chua. Có người bật cười khinh khỉnh khi thấy anh phủi bụi trên thứ vừa bị ném bỏ.
Quân mở trang ngày mười tám tháng tư. "Hộ ông Lộc giao tám trăm bốn mươi ký lá từ đồi số ba, độ ẩm bảy mươi hai phần trăm. Xe vào cổng lúc 14 giờ 12 phút, biển số 49C-218.36. Người cân: tôi. Người giám sát: Phan Tuấn."
Anh đặt cạnh đó bản số hóa Bảo gửi cho Golden Leaf. Cùng ngày, cùng giờ, số cân bị đổi thành một tấn hai. Nguồn lá bị đổi từ đồi số ba sang đồi hữu cơ số bảy.
Ông Lộc đứng lên, giọng run nhưng rõ. "Đồi số bảy không phải của nhà tôi. Tôi không bao giờ hái ở đó."
Bảo quay phắt lại. "Ông Lộc, ông nghĩ kỹ. Hợp đồng thu mua vụ tới của nhà ông còn nằm trong tay Mai Trà."
Lời đe dọa rơi ra quá nhanh. Phóng viên quay máy về phía ông Lộc. Người nông dân già ôm chiếc nón vải đến mức vành nón gãy gập.
Quân tiếp tục mở thêm ba trang. Sáu hộ bị nâng sản lượng trên giấy. Tất cả số lá dư đều được ghép về đồi hữu cơ số bảy, trong khi ảnh cổng kho phụ cho thấy xe bồn nhỏ của Phan Tuấn ra vào cùng khung giờ.
Hương quay sang Bảo. "Anh nói kho phụ chỉ chứa bao bì."
Bảo không nhìn cô. "Anh làm để cứu hợp đồng. Mùa này lá thiếu. Nếu không ghép nguồn, cả xưởng chết."
"Cứu hợp đồng bằng cách đổ tội cho tôi?" Quân hỏi.
Bảo nở một nụ cười méo. "Anh nói nghe hay lắm. Nhưng sổ giấy của anh có thể làm giả. Còn đây là chứng nhận kiểm nghiệm từ phòng lab đối tác."
Hắn đặt lên bàn một phong bì mới. Bên trong là kết quả kiểm nghiệm khác, kết luận mẫu CD-7B-0426 đạt chuẩn hữu cơ. Con dấu đỏ rất rõ, chữ ký đầy đủ.
Đám phóng viên lập tức xôn xao. Ông Lộc ngồi xuống. Hương thở ra rất khẽ, như vừa níu được một cọng dây.
An Nhiên cầm bản kiểm nghiệm, đọc từng dòng. "Phòng lab này không nằm trong danh sách độc lập của Golden Leaf."
Bảo nhún vai. "Nhưng nó được Sở Công Thương công nhận. Chúng ta đang ở Việt Nam, không phải ở văn phòng của chị."
Đây là cái bẫy đầu tiên. Bảo không phủ nhận sổ cân lá. Hắn làm bẩn chính giá trị chứng cứ bằng cách tung ra một giấy kiểm nghiệm có vẻ hợp pháp. Nếu Quân phản ứng nóng vội, anh sẽ biến thành kẻ cố chấp trước mặt nông hộ.
An Nhiên quay sang Quân. Ánh mắt cô không còn mềm hơn đêm qua. "Anh có chấp nhận gửi mẫu đối chứng đến đơn vị thứ ba ngay hôm nay không?"
"Có."
"Và trong thời gian chờ kết quả, Golden Leaf tạm dừng giải ngân."
Những nông hộ phía sau lập tức hoang mang. Chị Sen đứng bật dậy. "Tạm dừng là bao lâu? Lá ngoài đồi đang tới lứa. Không cân thì nhà tôi lấy gì trả nợ phân?"
Bảo mỉm cười. Hắn không cần thắng sạch. Hắn chỉ cần làm nông hộ sợ Quân.
Quân nhìn những gương mặt đang chuyển từ hy vọng sang nghi ngờ. Đòn của Bảo trúng hơn một cái tát. Nó đánh vào bữa cơm của họ.
"Tôi chịu trách nhiệm đưa mẫu đi trong hôm nay," Quân nói. "Nếu tôi sai, tôi rời khỏi Cầu Đất và bồi thường chi phí kiểm nghiệm."
Bảo vỗ tay một tiếng. "Nghe chưa? Một thằng không còn việc làm đòi bồi thường cho cả vùng trà."
Tiếng cười rải rác trong hội trường. Quân đứng yên. Anh biết mình vừa thoát khỏi một hố, nhưng phía trước là một hố sâu hơn.
Sau khi hội trường tan, ông Lộc đuổi theo Quân ra hành lang. Người nông dân già không hỏi anh có thắng không. Ông chỉ hỏi: "Nếu mai họ không cân lá nữa thì nhà tôi làm sao?" Câu hỏi ấy làm Quân khựng lại. Anh đã quen đánh nhau bằng số liệu, bằng log, bằng mã lô, nhưng trước mặt ông Lộc, mọi con số biến thành học phí của đứa cháu, tiền thuốc của vợ già và khoản vay phân bón còn treo ở đại lý.
Quân lấy từ túi áo ra tờ danh sách sáu mươi bảy hộ đã ký thỏa thuận giao quyền đàm phán cho hợp tác xã. Dưới mỗi cái tên là một khoản nợ, một diện tích đồi, một mùa thu hoạch. Anh hiểu nếu mình đi sai một bước, Bảo không chỉ vả mặt anh; hắn sẽ dùng chính sự thất bại của anh để chứng minh rằng nông hộ không nên tin vào ai ngoài nhà máy cũ.