Chương 4: Tài Khoản Bị Khóa Và Đêm Streamer Vây Kho
Chiều hôm ấy, tài khoản của Hợp tác xã Trà Sạch Lang Biang ở ngân hàng thương mại cổ phần ngoại thương Việt Nam bị tạm khóa theo yêu cầu rà soát giao dịch bất thường. Tin nhắn báo khóa đến điện thoại ông Lộc lúc ông đang đứng cạnh đống lá vừa hái.
"Quân," ông gọi, giọng khàn đi, "họ khóa tiền rồi."
Không chỉ tiền. Xe tải của Mai Trà cũng ngừng lên đồi cân lá. Ba thương lái quen nhận được điện thoại cảnh cáo không được mua lá của những hộ đã ký thỏa thuận với Quân. Đến tối, trên nhóm địa phương xuất hiện bài viết nói Quân lập hợp tác xã ma để lừa nông dân ký giấy bán đất.
Kho cũ của hợp tác xã sáng đèn. Lá tươi chất thành từng giỏ, xanh non và ướt sương. Nếu qua đêm không sơ chế, búp sẽ đen mép, hương sẽ gắt. Mỗi giờ trôi qua là tiền của nông hộ tan thành hơi ẩm.
Chị Sen ngồi cạnh bao lá, hai mắt đỏ hoe. "Nếu mai không cân được, nhà chị mất trắng hai sào đầu mùa. Con chị còn đang đóng học phí."
Quân cầm sổ tính công suất. Họ chỉ có một lò sao nhỏ của ông Lộc, một máy sấy cũ, vài nong tre. Không đủ cho cả vùng. Anh từng xử lý dây chuyền của Mai Trà, nhưng đó là nhà máy có tiền, có điện ba pha, có kho lạnh. Ở đây, mọi thứ đều thô và thiếu.
An Nhiên gọi điện cho pháp chế Golden Leaf, ngân hàng, rồi đơn vị kiểm nghiệm. Khi khép máy, cô nói thẳng: "Tài khoản khóa ít nhất hai mươi bốn giờ. Bên kia gửi đơn tố cáo dòng tiền không minh bạch. Golden Leaf không được ứng trước cho đến khi có kết luận."
Một thanh niên đập tay vào thùng thiếc. "Thế là chết. Tin anh Quân xong giờ lá không bán được, tiền cũng không có."
Quân nghe câu ấy như nghe một lưỡi dao rút chậm khỏi ngực. Anh không trách cậu. Nông dân không sống bằng niềm tin, họ sống bằng cân lá hôm nay.
"Không bán lá tươi nữa," Quân nói.
Mọi người im phăng phắc.
Anh kéo bảng trắng ra. "Làm mẻ trà trắng thủ công. Chỉ lấy búp một tôm hai lá, hong bằng quạt chậm, sấy nhiệt thấp. Tôi viết giấy nhận nợ cá nhân cho từng hộ, có An Nhiên làm chứng. Khi tài khoản mở lại hoặc mẫu đạt, trả đủ giá sàn."
An Nhiên nhìn anh. "Anh đang đặt trách nhiệm lên tên mình."
"Đúng."
"Tôi không bảo lãnh tiền."
"Tôi không yêu cầu cô bảo lãnh. Tôi cần cô làm chứng quy trình lấy mẫu."
Cô im vài giây rồi tháo đồng hồ, xắn tay áo blazer. "Nếu sai một bước vệ sinh, tôi dừng ngay."
Họ làm việc trong mùi lá tươi và hơi nước. Ông Lộc nhóm lò bằng than sạch. Chị Sen phân loại búp. Quân chỉ từng người đảo lá bằng cổ tay, không bóp mạnh, không làm dập mép. An Nhiên dán mã mẫu lên từng khay, chữ viết nhỏ, sắc và lạnh như chính con người cô.
Khoảng ba giờ sáng, bốn chiếc xe máy dừng trước cổng. Một nhóm streamer kéo đến, bật đèn quay trắng lóa. Họ la lên rằng hợp tác xã đang tiêu hủy chứng cứ. Ánh đèn quét qua mặt chị Sen khiến chị lùi lại, tay run làm rơi cả khay lá.
Bảo xuất hiện sau họ, áo khoác đen không dính một giọt mưa. Hắn cười. "Quân, vẫn thích kéo người nghèo chết cùng mình à?"
Một streamer dí điện thoại sát mặt Quân. "Anh có dám công khai sao kê tài khoản không? Hay tiền nông dân đã vào túi anh?"
"Tài khoản đang bị khóa theo đơn tố cáo của Trần Quốc Bảo," Quân nói. "Khi mở lại, tôi công khai. Còn tối nay, mời quay đủ quy trình chúng tôi làm trà. Quay mã mẫu, cân điện tử, giờ sấy, camera thời gian thực."
Nhóm streamer khựng lại. Họ đến để bắt cảnh hỗn loạn, không ngờ Quân mở cửa.
An Nhiên đưa găng tay cho người cầm máy. "Muốn quay gần thì mặc đồ bảo hộ. Làm bẩn mẫu, chúng tôi lập biên bản bồi thường."
Giọng cô không lớn, nhưng cô gái kia lùi nửa bước.
Đến rạng sáng, mẻ trà đầu tiên khô vừa tới. Hương thanh, nhẹ, có mùi mật hoa lẫn cỏ non sau mưa. Ông Lộc bốc một nhúm đưa lên mũi, bàn tay chai sần run run.
"Lâu rồi tôi mới ngửi thấy mùi trà của đồi mình."
Quân không cười. Ngoài cổng, Bảo đứng trong sương, mặt xám lại. Hắn tưởng khóa tài khoản sẽ làm họ tan rã. Nhưng chính đêm bị vây ấy lại biến kho cũ thành sân khấu công khai nhất.
Rồi điện thoại An Nhiên rung. Cô nhìn màn hình, sắc mặt lạnh đi. "Phòng kiểm nghiệm độc lập vừa báo có người gửi đơn nghi mẫu của chúng ta bị nhiễm chéo. Họ tạm hoãn trả kết quả."
Tiếng thở trong kho chùng xuống. Bảo không cần bước vào nữa. Đòn thứ hai của hắn đã tới.
Nửa đêm, khi mẻ trà đầu tiên đang hong, một khay lá bị dập mép vì cậu phụ việc đảo quá mạnh. Quân không mắng. Anh đổ cả khay đó sang khu loại hai, ghi vào sổ là không dùng làm mẫu xuất khẩu. Cậu thanh niên nhìn số lá bị loại, môi mím lại vì tiếc. Mỗi nhúm lá đều là tiền. Nhưng nếu họ tiếc ngay từ mẻ đầu, ngày sau hồ sơ truy xuất sẽ chỉ còn là một tấm bảng để trang trí.
An Nhiên đứng bên cạnh, chứng kiến anh tự loại phần lá ấy. Lần đầu tiên trong đêm, cô không bắt lỗi. Cô chỉ thêm một dòng vào biên bản: người phụ trách chủ động loại bỏ mẫu không đạt cảm quan. Dòng chữ ấy rất nhỏ, nhưng với Quân, nó giống một viên gạch đầu tiên đặt vào thứ lòng tin mà cả hai đều không dám nói ra.