Chương 5: Mẫu Trà Trong Thùng Đá Bị Phủ Nhận
Bảy giờ sáng, An Nhiên đặt ba túi mẫu vào thùng đá có khóa niêm phong. Mỗi túi có mã lô, mã hộ, giờ hái, giờ hong, chữ ký của Quân, ông Lộc, chị Sen và đại diện Golden Leaf. Cô dán băng niêm phong trước camera còn đang livestream, rồi bắt hai streamer ký xác nhận đã quay đủ quy trình.
Thùng mẫu được chở xuống thành phố Hồ Chí Minh bằng xe lạnh thuê riêng. Quân ngồi phía sau, mắt không rời cảm biến nhiệt độ gắn trong thùng. Cứ mười phút anh lại ghi một dòng vào sổ. An Nhiên ngồi ghế trước, gửi vị trí và ảnh niêm phong cho pháp chế.
Kết quả nhanh cần sáu tiếng. Sáu tiếng ấy dài như một mùa mưa.
Nhưng Bảo không để họ chờ yên. Trưa cùng ngày, hắn tổ chức họp báo nhỏ ngay trước cổng Mai Trà. Một người đàn ông tự xưng là chuyên gia kiểm nghiệm nông sản, mặc áo blouse trắng, nói trước ống kính rằng quy trình làm trà trong kho cũ không đủ điều kiện vô trùng, mẫu có nguy cơ nhiễm chéo, mọi kết quả sau đó đều không đáng tin.
Đoạn clip lan rất nhanh. Bình luận chửi Quân lừa nông dân, chửi An Nhiên tiếp tay cho trò truyền thông. Một số nông hộ bắt đầu gọi cho ông Lộc đòi rút khỏi thỏa thuận. Họ sợ. Sợ lá hỏng, sợ bị ngân hàng thúc nợ, sợ con cái bị người ta chỉ mặt ở chợ.
Trong phòng chờ kiểm nghiệm, Quân xem clip ba lần. Người đàn ông áo blouse nói trôi chảy, nhưng khi nhắc đến chỉ tiêu dư lượng glufosinate, ông ta phát âm sai tên hoạt chất. Một chuyên gia thật không sai ở chỗ đó.
"Ông ta là ai?" Quân hỏi.
An Nhiên đã tra hồ sơ. "Từng làm tư vấn cho một công ty vật tư nông nghiệp bị phạt vì bán thuốc cỏ ngoài danh mục. Không thuộc phòng kiểm nghiệm nào cả."
"Bảo thuê ông ta để đánh vào niềm tin trước khi kết quả ra."
"Và nó hiệu quả." Cô đưa điện thoại cho anh. "Hội đồng Golden Leaf yêu cầu tôi tạm dừng mọi đề xuất hợp tác với hợp tác xã đến khi có xác nhận độc lập thứ hai."
Câu đó nặng hơn mọi lời mắng. Quân nhìn cô. "Cô cũng tạm dừng?"
An Nhiên không né mắt. "Tôi phải tạm dừng. Nếu tôi bỏ qua quy trình vì tin anh, tôi không còn tư cách kiểm soát rủi ro."
Im lặng kéo dài giữa họ. Quân hiểu cô đúng, nhưng hiểu không làm ngực bớt nghẹn. Đêm qua họ cùng đứng trong kho, cùng giữ mẻ trà khỏi hỏng. Sáng nay, cô lại trở về phía giấy tờ.
"Vậy tôi cần gì để cô mở lại?"
"Một mẫu đối chứng từ kho phụ của Mai Trà, được lấy dưới sự chứng kiến của bên thứ ba. Và một chứng cứ cho thấy chuyên gia kia nhận tiền từ Bảo."
Quân nhìn thùng đá. Mẫu của anh sạch cũng chưa đủ. Anh phải chứng minh mẫu bẩn đến từ kho phụ, và chứng minh người đang phủ nhận anh là người được thuê.
Chiều, kết quả đầu tiên ra. Mẫu hợp tác xã: dư lượng thuốc cỏ dưới ngưỡng phát hiện. Mẫu đối chiếu cũ của Quân: vượt ngưỡng bảy lần. Nhưng báo cáo ghi chú cần mẫu kho phụ được lấy trực tiếp để kết luận nguồn.
Bảo lập tức đăng clip cười trước cổng Mai Trà. "Một mẫu tự giữ trong túi ai biết từ đâu ra. Mai Trà sẵn sàng cho kiểm tra nếu cơ quan chức năng yêu cầu, chứ không chạy theo trò vu khống của người cũ."
Hương gọi cho Quân. Đây là cuộc gọi đầu tiên sau ngày anh bị đuổi.
"Anh còn bao nhiêu bằng chứng nữa?" cô hỏi.
"Đủ để biết anh ta đang nói dối."
"Nhưng chưa đủ để em tin trước hội đồng."
Quân nhắm mắt. Câu ấy đau vì nó thật.
"Vậy em làm một việc," anh nói. "Đừng tin anh. Hãy kiểm kho phụ. Nếu em còn là người của Mai Trà, em có quyền yêu cầu mở kho."
Đầu dây bên kia lặng đi. Rồi Hương nói rất nhỏ: "Mẹ em sẽ không cho."
"Vậy em chọn tiếp tục đứng sau mẹ em, hay đứng trước đống giấy tờ mà em sắp phải ký?"
Cuộc gọi tắt. Quân biết mình vừa đẩy Hương vào thế khó. Nhưng để lôi Bảo ra ánh sáng, anh cần một người bên trong mở cánh cửa kho phụ. Không phải vì tình cũ. Vì chỉ có cô còn giữ quyền ký kiểm tra nội bộ.
Trên đường về Đà Lạt, Quân nhận thêm ba cuộc gọi. Một hộ đòi rút thỏa thuận, một hộ xin tạm ứng trước dù tài khoản đã khóa, một hộ chỉ im lặng rồi khóc ở đầu dây bên kia. Anh trả lời từng cuộc, không hứa quá mức. Mỗi lời hứa lúc này đều có thể trở thành dây siết cổ nếu anh không làm được.
An Nhiên nghe hết, nhưng không chen vào. Đến khi anh tắt máy, cô mới nói: "Anh có thể nói với họ là Golden Leaf đang xem xét." Quân lắc đầu. "Xem xét không mua được gạo." Cô nhìn anh qua kính chiếu hậu. Câu đó không có vẻ anh hùng, nhưng lại thật đến mức cô không phản bác được.
Khi họ về lại Đà Lạt, trước cửa kho hợp tác xã đã có vài hộ đứng chờ. Không ai la hét. Chính sự im lặng mới làm Quân nặng lòng. Một người đàn ông đặt trước mặt anh tờ thỏa thuận đã ký, hỏi nếu rút bây giờ có bị phạt không. Quân xé dòng phạt vi phạm ngay trước mặt họ. "Ai muốn rút thì rút. Tôi không giữ người bằng điều khoản." Nói xong anh thấy tay mình run, vì mỗi người rút đi là một lỗ thủng trong kế hoạch sống còn.