Chương 6: Hương Mở Kho Phụ
Mai Hương xuất hiện ở kho phụ Đạ Nghịt lúc gần chín giờ tối. Cô đi một mình, không tài xế, không thư ký. Chiếc áo sơ mi trắng bị sương làm ẩm ở vai. Trong tay cô là quyết định kiểm kê nội bộ có chữ ký điện tử của chính cô với tư cách phó tổng giám đốc.
Bảo đến sau năm phút, phanh xe gấp đến mức sỏi bắn vào chân cổng. "Em đang làm gì vậy?"
Hương giữ quyết định trước ngực. "Kiểm kho."
"Em điên à? Trước mặt Golden Leaf và thằng Quân?"
"Nếu kho sạch, anh sợ gì?"
Câu hỏi ấy làm mặt Bảo co lại. Bà Nhã gọi đến liên tục, nhưng Hương tắt máy. Đêm đó, trước cổng kho phụ có Quân, An Nhiên, đại diện ủy ban xã, một cán bộ thanh tra nông nghiệp địa phương và hai nông hộ làm chứng. Mọi thứ được quay bằng ba máy khác nhau.
Khi cửa kho mở, mùi hóa chất cũ trộn với mùi lá ẩm xộc ra. Trên kệ góc trái là những bao lá không có mã hộ. Dưới bạt xanh có bảy can nhựa trắng, nhãn đã bị xé, nhưng đáy can vẫn còn mã lô của một loại thuốc cỏ bị cấm dùng trong vùng hữu cơ.
Bảo lao tới kéo bạt lại. "Đây là kho bao bì cũ. Ai cũng có thể đặt đồ vào."
Quân không tranh cãi. Anh chỉ chỉ vào nền xi măng. Có vệt bánh xe bồn in trên lớp bụi ẩm, cùng loại vệt từng xuất hiện trong ảnh cổng kho ngày mười tám tháng tư. Anh lấy thước đo khoảng cách hai bánh, rồi đặt cạnh ảnh in sẵn.
An Nhiên ghi biên bản. "Mẫu lấy tại chỗ, niêm phong ba bên."
Hương nhìn từng túi lá không mã. Mặt cô trắng dần. Khi cán bộ thanh tra nhấc một can nhựa lên, vài giọt nước đọng ở miệng can rơi xuống nền. Cô lùi lại một bước như vừa thấy thứ gì bẩn bám vào tay mình.
"Anh nói với em ở đây chỉ chứa bao bì," cô nói với Bảo.
Bảo kéo cô sang một bên. "Anh làm vì công ty. Nếu hợp đồng chết, mẹ em mất hết. Em tưởng thằng Quân cứu được nhà em à? Nó chỉ muốn trả thù."
Hương nhìn Quân. Anh đang ký vào biên bản lấy mẫu, đầu gối vẫn còn băng trắng. Anh không nhìn cô, cũng không chờ cô bênh. Sự im lặng ấy làm cô khó thở hơn mọi lời trách.
Đúng lúc đó, Phan Tuấn bị bảo vệ cũ của kho đưa vào. Anh ta run đến mức phải vịn cửa. Trên điện thoại của Tuấn có tin nhắn Bảo gửi: "Đổi tem xong thì hủy sổ xuất. Chuyên gia Hòa nhận đủ tiền rồi, cứ để ông ta nói nhiễm chéo."
Bảo giật điện thoại. Nhưng An Nhiên đã chụp lại màn hình, kèm thời gian và số máy. Cô gửi ngay cho pháp chế.
"Tin nhắn có thể giả," Bảo gầm lên.
Quân mở ổ cứng cũ. "Nên tôi có log kho lên men."
Trên màn hình laptop, từng dòng đăng nhập hiện ra: tài khoản vận hành của Bảo vào hệ thống lúc 23 giờ 12 phút ngày mười tám tháng tư, đổi mã nguồn lá từ kho phụ sang đồi hữu cơ số bảy, xóa cảnh báo dư lượng, rồi in phiếu xuất lô.
An Nhiên vẫn không vội kết luận. "Tài khoản có thể bị dùng chung."
Quân mở tiếp video camera nhiệt. Bảo bước vào phòng server, tay cầm điện thoại. Sau lưng hắn là Phan Tuấn ôm thùng tem niêm phong. Hình không rõ mặt hoàn toàn, nhưng dáng đi lệch vai và chiếc đồng hồ vàng trên cổ tay không lẫn được.
Hương đưa tay che miệng. Vai cô rung lên, nhưng không khóc thành tiếng.
Bảo nhìn cô, rồi nhìn những chiếc máy quay. Sắc mặt hắn chuyển từ đỏ sang xám. Mồ hôi rịn ở chân tóc, chảy xuống thái dương. Hắn mở miệng như muốn nói, nhưng môi run đến mức chữ mắc lại.
An Nhiên khép máy tính. "Chúng ta có mẫu kho phụ, log hệ thống, tin nhắn chuyển tiền cho chuyên gia và video phòng server. Nhưng để kết thúc, ngày mai cần hội đồng ba bên."
Quân gật đầu. Anh không thấy nhẹ nhõm. Anh chỉ thấy đoạn đường phía trước cuối cùng đã hiện hình.
Trong kho phụ, cán bộ thanh tra yêu cầu mọi người đứng lùi khi lấy mẫu đất dưới nền. Mũi khoan nhỏ xoáy xuống lớp xi măng nứt, kéo lên thứ bùn đen có mùi hóa chất hăng hắc. Một công nhân cũ của kho nhìn thấy liền che mũi. Anh ta nói nhỏ rằng nhiều đêm xe bồn vào đây sau mười một giờ, đèn tắt gần hết, chỉ còn phòng server sáng.
Quân xin ghi lời khai nhưng không ép anh ta ký ngay. Người công nhân ấy còn mẹ già làm ở nhà ăn Mai Trà. Bằng chứng cần người, nhưng người không phải con cờ. Chi tiết đó khiến An Nhiên chú ý. Cô từng thấy nhiều người đi tố cáo trong cơn tức, kéo theo cả người vô tội. Quân đang giận, nhưng anh vẫn biết dừng tay ở mép đời sống của người khác.
Trước khi rời kho phụ, Quân yêu cầu niêm phong cả ổ khóa cũ, sổ giao ca và máy chấm công. Một cán bộ trẻ hỏi những thứ đó liên quan gì đến thuốc cỏ. Quân đáp rằng gian lận không tự đi vào kho; nó có giờ vào, người mở cửa, người tắt đèn, người nhận ca. Những thứ nhỏ ấy sẽ chứng minh đây không phải một can nhựa ai đó lén đặt vào, mà là một quy trình có người điều khiển.
Chi tiết ấy được Quân ghi lại ngay trong sổ tay, không phải để làm màu mà để ngày sau ai cũng có thể kiểm lại. Anh đã học được rằng một vùng nguyên liệu không sụp vì một cú phản bội lớn duy nhất; nó sụp vì hàng trăm khoảng trống nhỏ không ai chịu ghi, không ai chịu ký, không ai chịu chịu trách nhiệm. Vì vậy anh bắt từng người ghi giờ, ghi tên, ghi lý do, kể cả khi họ mệt đến mức chỉ muốn đặt bút cho xong.
An Nhiên đứng bên cạnh không nhắc thêm. Cô nhìn cách anh biến một nỗi oan cá nhân thành quy trình chung, rồi lặng lẽ đóng dấu xác nhận vào cuối trang. Dấu mực đỏ khô rất nhanh trên giấy, nhưng với Quân, nó giống một lời nhắc chậm rãi: muốn thắng lâu dài thì phải để sự thật có chỗ ở lại sau khi cơn giận đã qua.