Chương 7: Hội Đồng Đà Lạt Palace
Cuộc họp khẩn diễn ra tại khách sạn Đà Lạt Palace. Ngoài Golden Leaf và Mai Trà, còn có đại diện Sở Nông nghiệp, ngân hàng, đơn vị kiểm toán, thanh tra địa phương và ba mươi nông hộ lớn. Căn phòng ấm, thảm dày, hoa tươi đặt giữa bàn, nhưng ai bước vào cũng thấy lạnh ở gáy.
Bảo đến muộn mười phút. Hắn thay vest đen, tóc chải kỹ, nhưng hai mắt đỏ vì mất ngủ. Bà Nhã đi cạnh hắn, khăn lụa buộc chặt đến mức cổ bà hằn vệt. Hương ngồi phía đối diện, không còn ngồi cạnh mẹ.
An Nhiên trình bày trước. Cô không thêm một tính từ nào: mã mẫu, giờ lấy, nhiệt độ bảo quản, kết quả dư lượng, mã can thuốc cỏ, ảnh vệt bánh xe, log hệ thống, tin nhắn chuyển tiền cho người tự xưng chuyên gia. Cách cô đọc khô đến mức từng con số đập xuống bàn rõ hơn một lời buộc tội.
Đại diện phòng kiểm nghiệm thứ hai xác nhận mẫu hợp tác xã sạch, mẫu kho phụ vượt ngưỡng nhiều lần. Đơn vị kiểm toán xác nhận log hệ thống chưa bị chỉnh sửa sau khi sao lưu, hash thời gian trùng với bản backup trên máy chủ nội bộ.
Bảo đứng bật dậy. "Dữ liệu do Lê Minh Quân đánh cắp. Không có giá trị pháp lý."
Đại diện pháp chế Golden Leaf đẩy kính. "Dữ liệu nội bộ có thể dùng làm căn cứ kiểm tra nếu được đối chiếu với máy chủ gốc và nhân chứng vận hành. Chúng tôi đã có cả hai."
Phan Tuấn được mời vào. Anh ta cúi đầu, tay siết chặt đến mức móng cắm vào da. "Anh Bảo bảo em thay tem. Anh ấy nói nếu hợp đồng chết thì cả xưởng mất việc. Em chỉ nghĩ... chỉ nghĩ đổi tem cho qua kiểm tra."
Bảo quay phắt lại. "Câm miệng!"
Tiếng quát làm Phan Tuấn co rúm, nhưng cũng làm những người trong phòng nhìn rõ ai đang sợ.
Bà Nhã đập tay xuống bàn. "Dù có sai sót vận hành, Mai Trà vẫn là doanh nghiệp có nhà máy, có chứng nhận, có tài sản. Một hợp tác xã mới dựng trong kho cũ lấy gì đảm bảo đơn hàng một trăm hai mươi tỷ?"
Câu này đánh trúng điểm yếu của Quân. Nhiều nông hộ lập tức nhìn anh. Bằng chứng có thể hạ Bảo, nhưng không tự dựng được dây chuyền. Nếu hợp tác xã không đủ năng lực, họ vẫn đói.
An Nhiên đặt bản đề xuất lên bàn. "Golden Leaf không ký chính thức ngay. Chúng tôi đề xuất hợp đồng thử nghiệm một năm với tài khoản giám sát ba bên. Giải ngân theo từng lô đạt chuẩn. Giá sàn cao hơn thị trường mười tám phần trăm. Hợp tác xã phải hoàn tất ba điều kiện: máy sấy nhiệt thấp, hồ sơ đất sạch từng hộ, và vận chuyển lạnh."
Ông Lộc hỏi, giọng nhỏ nhưng rõ: "Quân, mình kham nổi không con?"
Quân nhìn những bàn tay chai sần quanh phòng. Anh có thể nói một câu thật hay, nhưng câu hay không trả được nợ phân bón. Anh mở tập giấy nhận nợ cá nhân đêm qua, đặt cạnh báo cáo mẫu sạch.
"Nếu vẫn bán lá tươi cho một nhà máy, chúng ta cả đời bị ép giá. Nếu tự làm vùng nguyên liệu sạch, sáu tháng đầu rất cực. Tôi không hứa dễ. Tôi chỉ hứa mỗi ký trà sẽ có tên người trồng trên hồ sơ truy xuất, và tiền đi qua tài khoản giám sát để không ai nuốt được."
An Nhiên nhìn anh một giây, rồi thêm vào: "Golden Leaf cử kiểm toán tháng đầu. Nếu hợp tác xã sai, chúng tôi dừng."
Không phải lời cổ vũ, nhưng chính vì vậy nó đáng tin.
Bảo lao tới giật tập giấy. Bảo vệ giữ hắn lại. Hai đầu gối hắn khuỵu xuống, đập vào chân ghế kêu cộp. Chiếc đồng hồ vàng tuột khỏi cổ tay, lăn trên thảm.
"Không được ký! Vùng đó là của Mai Trà!"
Quân nhặt chiếc đồng hồ, đặt lên bàn. "Vùng đó là của người trồng trà. Anh quên quá lâu rồi."
Trong giờ nghỉ giữa cuộc họp, Bà Nhã gọi riêng Hương ra hành lang. Quân không nghe hết, chỉ thấy Hương đứng rất lâu bên cửa sổ, tay cầm điện thoại run nhẹ. Bà Nhã nhắc công nuôi dưỡng, nhắc những ngày Mai Trà còn là xưởng nhỏ, nhắc cả cuộc hôn nhân với Quân như một sai lầm mà Hương phải tự xóa sạch. Mỗi câu đều không phải mệnh lệnh, nhưng nặng hơn mệnh lệnh.
Khi Hương quay lại phòng, mắt cô đỏ. Cô vẫn chưa xin lỗi Quân. Cô cũng chưa đủ can đảm đứng hẳn về phía anh. Nhưng cô đặt điện thoại úp xuống bàn, không nghe thêm cuộc gọi nào của mẹ trong phần đối chất Phan Tuấn. Với một người được dạy cả đời rằng gia đình luôn đúng, hành động nhỏ ấy đã là vết nứt đầu tiên trên bức tường cũ.
Sau câu trả lời về công nhân cũ, Phan Tuấn bật khóc ngay tại bàn. Anh ta khai thêm nơi Bảo cất bản sao hóa đơn mua thuốc cỏ và danh sách những lô bị đổi mã. Lời khai ấy không làm ai thương hại ngay, nhưng nó đóng thêm một chiếc đinh vào cái nắp quan tài pháp lý của Bảo. An Nhiên yêu cầu ghi âm, Quân yêu cầu ghi rõ phần nào Tuấn tự nguyện khai để sau này không bị nói là bị ép cung trong một cuộc họp doanh nghiệp.
Quân không nói thêm. Anh chỉ yêu cầu thư ký hội đồng photo lời khai của Phan Tuấn thành ba bản: một bản cho thanh tra, một bản cho ngân hàng, một bản gửi cho đại diện nông hộ. Lần này, không ai còn được giữ sự thật trong ngăn kéo riêng.
Khi Bảo bị đưa ra khỏi phòng, những người từng quay mặt tránh Quân lúc ở kho lần lượt đứng dậy. Không ai vỗ tay. Sự im lặng ấy nặng hơn mọi tiếng reo, vì nó báo rằng cán cân quyền lực trong vùng trà đã đổi bên.