Chương 8: Mười Ngày Không Được Sai

Sau hội đồng, Bảo bị mời làm việc, kho phụ bị niêm phong, nhưng Quân chưa hề thắng. Hợp tác xã có mười ngày để hoàn tất ba điều kiện. Không xong, Golden Leaf rút, nông hộ trở lại thế bị ép giá, và mọi lời Quân nói trong phòng họp sẽ thành trò cười.

Kho cũ thay da từng giờ. Đường điện được kéo lại. Nền được sơn epoxy chống ẩm. Máy sấy nhiệt thấp thuê từ Bảo Lộc được chở lên trong đêm, mắc kẹt ở đoạn dốc vì mưa làm đường trơn. Quân cùng mấy thanh niên đẩy xe đến bật cả móng tay. Máu rịn ở kẽ ngón, trộn với bùn đỏ.

An Nhiên đến mỗi chiều với một danh sách lỗi dài. Độ ẩm phòng chưa ổn. Bảng vệ sinh thiếu chữ ký chéo. Hồ sơ đất của hộ chị Sen thiếu bản xác nhận ranh giới. Hợp đồng vận chuyển lạnh chưa ghi trách nhiệm nếu nhiệt độ vượt ngưỡng.

Một lần, cậu thanh niên từng trách Quân ở chương trước nổi nóng. "Cô chỉ giỏi bắt lỗi. Cô có biết cả đêm tụi tôi không ngủ không?"

An Nhiên nhìn cậu. "Biết. Nhưng khách hàng ở Nhật sẽ không mua vì các anh không ngủ. Họ mua vì hồ sơ sạch."

Cậu đỏ mặt, muốn cãi. Quân đặt tay lên vai cậu. "Cô ấy đúng."

Nói ra câu ấy không dễ. Mấy ngày qua Quân cũng mệt đến mức có lúc nhìn chữ trên bảng kiểm thành hai dòng. Nhưng anh hiểu thứ họ đang xây không phải một màn trả thù. Nó là một hệ thống. Hệ thống không sống bằng cảm xúc.

Tối thứ bảy, khi mọi người về hết, Quân ngồi bên cửa kho nhìn mưa rơi trên luống trà thấp. An Nhiên đặt trước mặt anh một ly trà trắng. Nước trà màu vàng rất nhạt, gần như trong.

"Anh ghét tôi không?" cô hỏi.

"Vì cô bắt lỗi tôi mỗi ngày?"

"Vì tôi tạm dừng hợp tác đúng lúc anh cần một người tin anh nhất."

Quân cầm ly. Hơi nóng chạm vào vết chai ở ngón tay. "Nếu cô tin tôi dễ quá, tôi đã không tin cô."

An Nhiên nhìn ra đồi. "Tôi từng ký nhầm một hợp đồng vì tin vào câu chuyện cảm động. Sáu tháng sau, nhà cung cấp đó gian lận, ba mươi công nhân mất việc. Từ đó tôi chỉ tin hồ sơ."

"Hồ sơ cũng do con người viết."

"Nên tôi đang học cách nhìn cả người viết hồ sơ."

Không gian im đến mức nghe rõ nước nhỏ từ mái tôn xuống thùng nhựa. Không có lời tỏ tình. Không có câu hứa bóng bẩy. Chỉ có hai người mệt rã, ngồi giữa mùi trà mới sấy, nhận ra đối phương đã kéo mình qua đoạn khó nhất theo cách không hề dịu dàng.

An Nhiên đưa anh phong bì. "Báo cáo thẩm định sơ bộ. Sáu mươi tám điểm. Chưa đủ."

Quân bật cười khẽ. "Cô thật biết phá không khí."

"Nếu hoàn tất ba hạng mục này trong ba ngày, có thể lên tám mươi hai."

Ba ngày sau, đoàn thẩm định đến. Ông Lộc mặc áo sơ mi mới, chị Sen tự trình bày nhật ký hái lá. Mỗi bao trà có mã hộ, mã lô, giờ hái, giờ hong, giờ sấy. Trên bảng điện tử, từng dòng dữ liệu chạy chậm, sạch và rõ.

An Nhiên ghi điểm cuối cùng. "Tám mươi bốn. Đủ điều kiện ký thử nghiệm một năm."

Tiếng thở phào lan khắp kho. Nhưng Quân chưa kịp nhẹ người thì Hương gọi đến. Giọng cô khàn.

"Mẹ em đang họp cổ đông bất thường. Bà muốn bán dây chuyền kho phụ cho người khác trước khi hợp tác xã kịp mua lại. Nếu họ tẩu tán tài sản, nông hộ không thu được khoản bồi thường nào."

Quân đặt ly trà xuống. Cơn chiến này vẫn chưa xong.

Đêm trước ngày thẩm định, máy sấy nhiệt thấp báo lỗi cảm biến. Cả kho nín thở nhìn con số nhiệt độ nhảy loạn trên màn hình. Nếu để quá nóng, hương trà trắng sẽ cháy. Nếu dừng máy, mẻ lá đang hong sẽ hỏng. Quân nằm hẳn xuống nền, tháo nắp hộp điều khiển, dùng đèn pin điện thoại soi từng đầu dây trong mùi bụi nóng.

An Nhiên đứng cạnh cầm bảng kiểm, lần đầu tiên không ghi thêm lỗi. Cô chỉ giữ đèn cho anh. Ngoài trời, mưa gõ lên mái tôn. Bên trong, ông Lộc và chị Sen thay nhau quạt tay cho khay lá chờ. Khi cảm biến ổn định lại ở bốn mươi hai độ, cả kho không ai reo. Họ chỉ thở ra cùng lúc, mệt đến mức tiếng thở nghe như một cơn gió đi qua đồi.

Đêm đó, chị Sen mang đến một nồi cháo trắng cho nhóm lắp máy. Không ai còn sức nói chuyện. Họ ngồi trên thùng gỗ, ăn trong tiếng quạt sấy chạy đều. Quân nhìn những người từng nghi ngờ mình giờ vẫn ở lại, bỗng thấy áp lực nặng hơn cả lúc bị Bảo mắng. Bị kẻ thù khinh rẻ thì còn dễ chịu; được người khác gửi hy vọng mới là thứ khiến anh không được phép ngã.

Đêm đó, Quân ghi vào bảng kiểm một dòng rất ngắn: mẻ đầu tiên đạt vì không ai được phép bỏ qua việc nhỏ. Anh không treo câu ấy lên tường. Anh để nó ở trang cuối sổ vận hành, nơi ngày mai người trực ca sẽ phải ký tên trước khi bật máy.

An Nhiên nhìn dòng chữ rồi đóng dấu xác nhận. Không phải lời khen, nhưng dấu mực đỏ ấy khiến cả kho hiểu rằng họ vừa vượt qua cửa ải khó nhất: biến một lời hứa danh dự thành quy trình có thể kiểm tra.

Home Trước Sau
Cài đặt Đọc truyện
Cỡ chữ
Kiểu Chữ
Phông Nền
💬 Bình luận đoạn
Đang tải bình luận...