Chương 9: Cổ Đông Bất Thường
Cuộc họp cổ đông của Mai Trà diễn ra trong phòng kính tầng hai nhà máy. Bên dưới, nông hộ đứng kín sân. Không ai hô hào. Họ chỉ đứng đó, mỗi người cầm một bản sao phiếu cân bị sửa, như cầm chứng cứ về những mùa trà bị ép giá.
Bà Nhã ngồi đầu bàn, mặt trang điểm kỹ nhưng không che được quầng thâm. Bên cạnh bà là luật sư và hai cổ đông thân tín. Trên màn hình là đề xuất bán nhanh dây chuyền kho phụ cho một công ty thương mại mới lập, giá thấp hơn thị trường gần ba mươi phần trăm.
Hương đứng ở phía cuối bàn. "Đây là tẩu tán tài sản trước khi kiểm toán hoàn tất."
Bà Nhã nhìn con gái. "Con định đứng về phía chồng cũ để đạp đổ nhà mình?"
"Con đứng về phía hồ sơ mà mẹ bắt con ký."
Câu ấy làm phòng họp nổ ra tiếng xì xào. Quân bước vào cùng An Nhiên và đại diện ngân hàng. Anh không mặc vest. Áo khoác công trường của anh còn dính bụi trà, nhưng trên tay là tập văn bản niêm phong tài sản do ngân hàng phát hành sau khi phát hiện khoản vay của Mai Trà dùng chính dây chuyền kho phụ làm tài sản bảo đảm.
Đại diện ngân hàng nói rất gọn: "Mọi giao dịch chuyển nhượng dây chuyền liên quan đến khoản vay đang rà soát đều tạm dừng. Nếu cố ý bán dưới giá trị, ngân hàng chuyển hồ sơ sang cơ quan điều tra."
Bà Nhã đứng dậy. Ghế kéo trên nền gạch phát ra tiếng rít chói tai. "Các người thông đồng ép Mai Trà chết!"
Ông Lộc ngoài cửa nghe thấy, bước vào. Ông đặt cuốn sổ cân lá bìa xanh lên bàn. Mép sổ vẫn ố nước trà, nhưng từng dòng chữ còn rõ.
"Không ai ép nhà bà sửa cân lá của chúng tôi. Không ai ép nhà bà ném sổ này vào thùng rác."
Bà Nhã nhìn ông, môi mím chặt. "Ông Lộc, ngày xưa ai cho nhà ông vay giống? Ai mua lá lúc mưa đá làm hỏng nửa đồi?"
Ông Lộc cúi đầu một giây. Khi ngẩng lên, mắt ông đỏ nhưng giọng chắc. "Có ơn thì trả ơn. Bị ăn chặn thì phải nói bị ăn chặn. Hai chuyện đó không gộp làm một được."
Câu nói ấy làm nhiều nông hộ phía sau gật đầu. Đây là điều họ sợ nhất: bị nhắc ơn cũ để im lặng trước sai mới.
An Nhiên trình thêm báo cáo định giá dây chuyền. Nếu hợp tác xã mua lại qua đấu giá minh bạch, số tiền được ưu tiên trả cho nông hộ bị ép giá và nợ ngân hàng. Golden Leaf cam kết hỗ trợ kỹ thuật nhưng không sở hữu cổ phần, để tránh biến hợp tác xã thành sân sau của bên mua.
Hương ký vào đề xuất đưa tài sản vào diện đấu giá công khai. Bàn tay cô run, nhưng nét ký không đứt. Bà Nhã nhìn chữ ký ấy như nhìn một vết cắt trên chính da mình.
"Con phản mẹ."
Hương đáp rất khẽ: "Con trả lại thứ không phải của nhà mình."
Bên ngoài, xe của cơ quan chức năng dừng lại. Bảo được đưa tới để đối chất bổ sung. Hắn gầy đi sau vài ngày, râu lởm chởm, mắt trũng sâu. Khi thấy Quân đứng cạnh bàn họp, hắn cười méo.
"Mày thắng rồi, còn muốn gì nữa?"
Quân chỉ vào những nông hộ ngoài cửa. "Tôi muốn anh ký xác nhận toàn bộ lệnh đổi mã nguồn lá và danh sách hộ bị nâng sản lượng giả."
Bảo nhìn tờ giấy. Đầu bút run trên tay. Mồ hôi lạnh chảy dọc cổ áo. Hắn tìm Bà Nhã, tìm Hương, tìm bất cứ ai còn có thể cứu mình. Không ai nhìn lại.
Đầu gối hắn khuỵu xuống. Tiếng cộp vang rõ trong phòng kính.
"Quân... nể tình từng là người nhà, nói giúp tôi một câu."
Quân nhìn hắn. "Tôi từng cho anh nhiều hơn một câu. Anh dùng nó để bắt tôi ký nhận tội."
Bảo cúi đầu ký. Nét chữ run đến mức tên hắn như bị bẻ gãy giữa dòng.
Trước khi Bảo ký xác nhận, đại diện kiểm toán đọc lại từng khoản thiệt hại tạm tính: số cân bị nâng giả, tiền lá bị ép giá, chi phí kiểm nghiệm, tổn thất do tài khoản bị khóa, và khoản phạt hợp đồng mà Mai Trà đẩy xuống nông hộ bằng các phụ lục cũ. Mỗi con số vang lên, mặt Bảo lại thấp thêm một chút.
Đến khoản bồi thường cho hộ chị Sen, chị không nhìn Bảo mà nhìn tờ giấy trên bàn. Đó là lần đầu tiên chị thấy nỗi nhục của mình được viết thành một con số có thể đòi lại, thay vì một câu "chịu khó mùa sau". Quân thấy vai chị run. Anh hiểu vả mặt thật sự không chỉ là khiến kẻ ác quỳ xuống. Nó là làm người từng bị ép im lặng có chỗ đứng để nói mình đã bị lấy mất điều gì.
Đại diện ngân hàng sau đó đọc quyết định phong tỏa các giao dịch chuyển nhượng bất thường của Mai Trà trong thời gian điều tra. Bà Nhã ngồi xuống ghế, bàn tay bấu vào mép bàn gỗ đến trắng bệch. Lần đầu tiên bà không còn dùng được chữ "ơn nghĩa" để che lấp sổ sách. Những con dấu đỏ, những mã lô, những chữ ký nông hộ đã biến sự tủi nhục lẻ loi thành hồ sơ mà bà không thể xé bỏ.
Sau quyết định phong tỏa, bà Nhã đứng dậy nhưng không bước nổi ra khỏi phòng ngay. Bên dưới sân, nông hộ vẫn cầm những phiếu cân bị sửa. Họ không chửi mắng. Họ chỉ nhìn lên tầng kính, và cái nhìn ấy khiến mọi lời bao biện về "ơn nghĩa" rơi xuống như lá khô.
Quân gấp bản sao quyết định lại, đặt trước mặt ông Lộc. "Từ giờ, tiền bồi thường đi qua tài khoản giám sát. Không ai được ký thay nông hộ nữa." Ông Lộc cầm tờ giấy bằng cả hai tay. Lần đầu tiên trong nhiều năm, con dấu đỏ không đứng về phía nhà máy.