Chương 10: Đêm Không Bỏ Cuộc
Lễ ký hợp đồng thử nghiệm không tổ chức ở khách sạn nữa. Quân chọn kho cũ của hợp tác xã, nơi nền sơn còn mùi mới và ngoài cửa vẫn nhìn thấy đồi trà. Không có thảm đỏ. Chỉ có bàn gỗ dài của ông Lộc, khăn trắng, ấm trà nóng và bảng truy xuất treo trên tường.
Phóng viên đến đông hơn lần trước. Nhưng lần này, ai muốn vào khu sơ chế đều phải mang bọc giày, rửa tay, ký vào sổ khách. Chị Sen đứng ở cửa hướng dẫn từng bước, giọng còn hơi run nhưng ánh mắt sáng.
Trước giờ ký, Hương đặt lên bàn một tập hồ sơ. "Danh sách tài sản kho phụ đưa vào đấu giá công khai, phương án trả nợ cho nông hộ bị ép giá, và đơn xin từ nhiệm khỏi ban điều hành Mai Trà trong thời gian điều tra."
Quân nhìn cô. Người phụ nữ từng xé thẻ nhân viên của anh giờ không còn trang sức, không còn vẻ chắc chắn dễ dãi. Cô cúi đầu trước ông Lộc và những nông hộ phía sau.
"Tôi xin lỗi vì đã tin nhầm người và im lặng quá lâu. Một lời xin lỗi không trả nổi tiền lá bị sửa cân. Tôi sẽ dùng quyền cổ đông còn lại để buộc Mai Trà bồi thường theo kết luận kiểm toán."
Bà Nhã không đến. Nhưng bà gửi luật sư, và dưới áp lực ngân hàng cùng cổ đông, văn bản bồi thường tạm thời được ký. Không phải sự ăn năn đẹp đẽ, mà là hậu quả bị buộc phải thực hiện. Với Quân, như vậy thật hơn.
Bảo bị đưa tới lần cuối để ký biên bản đối chiếu. Hai cổ tay hắn không bị còng trước ống kính, nhưng cán bộ đi sát bên. Bộ vest cũ nhăn nhúm, cổ áo rộng ra vì người gầy đi. Khi nhìn thấy cuốn sổ cân lá bìa xanh đặt giữa bàn, hắn khựng lại.
Quân không sỉ nhục hắn. Anh chỉ đẩy biên bản về phía trước. "Xác nhận đi."
Bảo cầm bút. Mồ hôi lạnh rịn ở thái dương. Các ngón tay bấm vào thân bút đến đỏ lên. Hắn ký tên, rồi ngồi thụp xuống ghế như người vừa bị rút hết xương.
Ống kính phóng viên chĩa thẳng vào tờ biên bản. Người dẫn livestream từng đứng trước cổng kho chửi Quân là kẻ tráo trà bẩn giờ phải đọc lại kết luận kiểm nghiệm ngay trên sóng: lô số bảy bị đánh tráo sau khi rời kho, còn chữ ký của Quân bị dùng để che một chuỗi phiếu cân giả.
Bảo ngẩng đầu lên, môi run run như muốn xin tắt máy quay. Không ai đáp. Chính hắn từng kéo cả vùng Cầu Đất đến xem Quân bị nhục dưới mưa; hôm nay, hắn phải tự ký từng dòng xác nhận trước mặt những người trồng trà mà hắn đã ép giá nhiều năm.
Đại diện ngân hàng công bố tài khoản giám sát ba bên. Đại diện kiểm nghiệm xác nhận mẫu đầu tiên của hợp tác xã đạt chuẩn. An Nhiên đọc điều khoản giá sàn, quyền kiểm toán đột xuất, chuẩn dư lượng, trách nhiệm vận chuyển lạnh. Mỗi điều khoản là một cái khóa, nhưng cũng là lan can cho những người từng bị ép đến sát mép vực.
Quân ký trước. Ông Lộc ký đại diện nông hộ. An Nhiên ký cuối cùng cho Golden Leaf. Khi ba con dấu đỏ đặt cạnh nhau trên bàn gỗ cũ, tiếng vỗ tay nổi lên không ồn ào như lễ hội, mà chắc nịch như mưa đầu mùa gõ xuống mái tôn.
Sau buổi lễ, Quân ra sau kho. Đồi trà trải dài dưới nắng muộn. Những giỏ lá mới được đưa vào, không còn lén lút, không còn sợ hãi. Từng mã lô hiện trên bảng điện tử, sạch sẽ và rõ ràng.
An Nhiên đi đến bên cạnh, đưa anh một túi mẫu nhỏ.
"Mẻ trà trắng đầu tiên. Tôi giữ lại từ đêm bị livestream."
Trên túi có dòng chữ viết tay: Lô số một, đêm không bỏ cuộc.
Quân nhìn dòng chữ, rồi nhìn cô. "Cô lại phá quy trình lưu mẫu à?"
"Tôi lập biên bản giữ mẫu cá nhân rồi," cô đáp, khóe môi hơi cong.
Lần đầu tiên sau nhiều ngày, Quân cười thật. Không phải nụ cười thắng người khác, mà là nụ cười của người nhìn thấy thứ mình giữ được.
An Nhiên nhìn về phía kho. "Sau hợp đồng thử nghiệm, Golden Leaf cần một giám đốc vùng nguyên liệu. Người đó phải khó tính, biết trà, biết hồ sơ, và đủ lì để chịu tôi kiểm toán mỗi tháng."
"Nghe như công việc vất vả."
"Có thêm một điều kiện ngoài hợp đồng."
Quân quay sang.
Cô nói chậm, không né mắt. "Khi mọi thứ ổn hơn, anh mời tôi uống trà không phải với tư cách kiểm soát rủi ro."
Gió từ đồi thổi qua, mang theo mùi lá non và đất ẩm. Phía trong kho, ông Lộc đang hướng dẫn mấy đứa trẻ đọc mã truy xuất trên bao trà. Chị Sen cười với phóng viên khi nói tên đồi nhà mình. Những điều rất nhỏ ấy làm chiến thắng có hình dạng.
"Tôi sẽ mời," Quân nói. "Nhưng trà phải đạt chuẩn của cô."
An Nhiên cười. "Vậy anh còn phải cố nhiều."
Quân nhìn vùng đồi đã từng bị người khác dùng như con số trên bảng cân. Con đường phía trước vẫn dài, vẫn có kiểm toán, nợ, máy móc, thời tiết và những mùa sâu bệnh. Nhưng lần đầu tiên sau nhiều năm, anh thấy vùng nguyên liệu này thuộc về đúng những người đã chăm nó bằng đôi tay của mình.
Cuối buổi, ông Lộc rót chén trà đầu tiên mời Quân. Nước trà không đậm, không phô trương, chỉ có hậu ngọt rất chậm. Ông bảo ngày trước cha ông cũng làm trà kiểu này, nhưng rồi nhà máy lớn lên, người trồng lá chỉ còn nhớ cân nặng chứ quên mất mùi hương. Câu nói ấy làm Quân cầm chén lâu hơn bình thường.
An Nhiên đứng phía sau nghe được. Cô không nói gì về tình cảm hay tương lai nữa. Cô chỉ nhắc Quân rằng lô thử nghiệm đầu tiên phải gửi báo cáo sau bảy ngày. Quân gật đầu. Sự dịu dàng của cô vẫn luôn có phụ lục đi kèm, nhưng lần này anh thấy nó dễ chịu. Có những người bước vào đời mình bằng một cái ô trong mưa, rồi ở lại bằng những dòng kiểm toán khó tính.