Chương 1: Ngày Tôi Chết Vì Đoạn Code Của Chính Mình
Tôi chết vào đúng ngày đoạn code của mình được định giá năm triệu đô.
Người đứng trên sân khấu nhận tràng pháo tay là Phan Văn Đức, sếp cũ của tôi.
Người ngồi hàng ghế đầu mỉm cười vỗ tay cho hắn là Lê Ngọc, bạn thân nhất của tôi.
Còn tôi đứng ngoài sảnh khách sạn, áo mưa ướt sũng, điện thoại trong tay liên tục hiện cuộc gọi nhỡ từ bệnh viện.
“Cô Vy, bên em đã nhắc nhiều lần rồi. Nếu trong hôm nay gia đình không đóng thêm tạm ứng, ca phẫu thuật của mẹ cô phải dời lại.”
Giọng điều dưỡng nhỏ nhẹ, nhưng từng chữ rơi xuống như kim.
Tôi nhìn qua lớp cửa kính dày của khách sạn năm sao. Bên trong là ánh đèn, máy quay, nhà đầu tư, champagne và những tấm backdrop xanh đậm in logo: LogiMind AI — The Future of Smart Supply Chain.
Cái tên đó là của tôi. Không. Chính xác hơn, cái lõi thuật toán bên trong nó là của tôi.
Tôi đã viết nó trong một căn phòng trọ nóng như lò hấp ở Tân Bình. Ba giờ sáng, quạt máy kêu rè rè, mẹ nằm ngủ trên tấm nệm mỏng cạnh bàn làm việc vì bà sợ tôi thức khuya rồi ngất. Tôi vừa sửa bug, vừa nghe tiếng mẹ ho khan sau lưng.
“Vy, ngủ đi con. Tiền từ từ kiếm.”
Tôi cười, mắt dán vào màn hình: “Xong cái này là con kiếm được nhiều tiền rồi. Mẹ khỏi lo viện phí nữa.”
Tôi đã tin như vậy. Cho đến khi Phan Văn Đức gọi tôi vào phòng họp.
Hắn là CTO kiêm đồng sáng lập công ty logistics nơi tôi làm việc. Ở văn phòng, người ta gọi hắn là “anh Đức vision”. Hắn nói chuyện như sách quản trị, cười như diễn giả TED Talk, và luôn biết đặt tay lên vai nhân viên đúng lúc camera công ty quay tới. Hôm đó, hắn đưa tôi một bản phụ lục hợp đồng: “Vy, sản phẩm này phát triển trên hạ tầng công ty. Em ký xác nhận chuyển giao IP đi. Quy trình thôi.”
Tôi không ký. Ba ngày sau, tài khoản GitLab của tôi bị khóa. Năm ngày sau, Lê Ngọc — người từng ăn mì gói với tôi lúc tôi debug thuật toán — gửi email nội bộ nói rằng ý tưởng LogiMind AI là của team Đức từ đầu, còn tôi chỉ là nhân sự triển khai cấp dưới. Bảy ngày sau, công ty đuổi việc tôi vì “vi phạm bảo mật mã nguồn”. Mười ngày sau, mẹ tôi phải hoãn mổ.
Và hôm nay, Đức đứng trên sân khấu gọi vốn năm triệu đô bằng chính thứ đã đạp tôi xuống bùn. Tôi chen qua đám bảo vệ ở sảnh.
“Tôi cần gặp Phan Văn Đức.”
Một người mặc vest đen chặn tôi lại: “Chị có thư mời không?”
“Tôi là người viết hệ thống đó.”
Anh ta nhìn tôi từ đầu đến chân. Áo mưa rẻ tiền, tóc bết nước, đôi giày vải đã bung keo. Ánh mắt đó tôi quá quen. Ánh mắt của người đã quyết định bạn thua ngay từ bề ngoài.
Cửa hội trường mở hé. Giọng Đức vang ra qua loa: “LogiMind AI không chỉ là một sản phẩm. Nó là giấc mơ của tôi suốt năm năm qua.”
Cả hội trường vỗ tay. Tôi bật cười. Năm năm của hắn. Còn ba năm không ngủ của tôi thì tính bằng gì?
Tôi gọi cho Lê Ngọc. Cô ta bắt máy sau hồi chuông thứ ba: “Ngọc, tại sao?”
Bên kia im vài giây. Sau đó là tiếng nhạc tiệc xa xa: “Vy, cậu đừng làm mọi chuyện xấu hơn nữa.”
“Tớ từng cho cậu ở nhờ ba tháng. Tớ kéo cậu vào team. Tớ kể cho cậu nghe từng module, từng mô hình tối ưu tuyến đường. Cậu biết mẹ tớ đang nằm viện.”
“Chính vì biết nên tớ mới khuyên cậu tỉnh táo.” Giọng Ngọc hạ thấp. “Đức có luật sư. Có nhà đầu tư. Có truyền thông. Cậu có gì?”
Tôi siết điện thoại đến đau ngón tay: “Tớ có sự thật.”
Ngọc cười rất nhẹ: “Ở đời này, sự thật không tự thắng đâu Vy. Người cầm micro mới thắng.”
Cuộc gọi tắt. Màn hình điện thoại chuyển sang thông báo livestream. Đức đang đứng cạnh đại diện quỹ ngoại, nâng ly. Dòng chữ chạy bên dưới: LogiMind AI chính thức nhận cam kết đầu tư 5 triệu USD.
Đúng lúc đó, bệnh viện gọi lại: “Mẹ cô vừa tụt huyết áp. Cô đến ngay được không?”
Tôi xoay người chạy ra đường. Mưa Sài Gòn tháng Bảy xối xuống mặt nóng rát. Tôi không nhớ mình đã băng qua bao nhiêu ngã tư. Chỉ nhớ tiếng còi xe tải rất gần, ánh đèn pha trắng lóa, và trong khoảnh khắc cuối cùng, tôi nhìn thấy trên màn hình điện thoại một bình luận trong livestream: Anh Đức đúng là thiên tài công nghệ Việt.
Tôi muốn cười. Thiên tài? Không. Hắn chỉ là một tên trộm biết mặc vest.
Tiếng phanh rít xé tai. Cơ thể tôi bị hất lên. Điện thoại văng khỏi tay, trượt trên mặt đường loang nước. Trước khi bóng tối nuốt chửng mọi thứ, tôi nghe thấy tiếng mẹ trong ký ức: “Vy, ngủ đi con.”
Nhưng lần này, tôi không muốn ngủ. Tôi muốn quay lại. Tôi muốn sống. Tôi muốn dùng từng dòng code hắn cướp của tôi để kéo hắn xuống khỏi sân khấu.
Khi mở mắt lần nữa, tôi nghe tiếng quạt máy kêu rè rè. Trần nhà loang lổ. Mùi mì gói. Mùi cà phê hòa tan. Mùi thuốc dầu mẹ hay xoa lên cổ tay. Tôi bật dậy. Laptop trước mặt vẫn sáng. Terminal hiện dòng lệnh quen thuộc:
git commit -m "init route optimization engine"
Tôi nhìn góc phải màn hình. Ngày 12 tháng 4. Ba năm trước ngày tôi chết. Trên chiếc nệm dưới sàn, mẹ tôi trở mình, giọng ngái ngủ: “Vy, sao còn chưa ngủ?”
Tôi che miệng. Nước mắt trào ra không kịp giữ. Mẹ còn sống. Đoạn code còn ở đây. Và Phan Văn Đức vẫn chưa kịp cướp nó.
Tôi lau nước mắt, đặt tay lên bàn phím. Kiếp trước, hắn lấy giấc mơ của tôi, lấy tiền cứu mẹ tôi, lấy cả mạng của tôi. Kiếp này, tôi sẽ không đòi lại bằng nước mắt. Tôi sẽ đòi bằng bằng chứng. Và tôi sẽ bắt hắn đọc từng dòng một trước mặt tất cả những người từng vỗ tay cho hắn.