Chương 2: Trùng Sinh Về Đêm Commit Đầu Tiên

Tôi ngồi bất động trước laptop gần mười phút. Không phải vì sợ. Mà vì tôi đang kiểm tra xem mình có thật sự sống lại hay chỉ là bộ não hấp hối tự tạo ra một giấc mơ cuối cùng. Tôi mở điện thoại. Pin 17%. Màn hình nứt một đường nhỏ ở góc phải, đúng chiếc điện thoại tôi dùng ba năm trước. Ngày 12 tháng 4. 3:17 sáng.

Trong Zalo, tin nhắn mới nhất của mẹ gửi lúc 11 giờ đêm: “Con làm xong nhớ ăn cháo trong nồi. Mẹ để sẵn đó.”

Tôi quay sang nhìn mẹ. Bà nằm co người trên tấm nệm mỏng, một tay đặt lên bụng. Căn bệnh của mẹ lúc này chỉ mới ở giai đoạn đầu. Kiếp trước, vì tôi mất việc, vì tiền viện phí bị đứt, vì hồ sơ bảo hiểm bổ sung không kịp hoàn tất, mẹ đã bỏ lỡ thời điểm điều trị tốt nhất. Tôi đứng dậy, đi thật nhẹ đến bên bà. Tay mẹ ấm. Ấm đến mức tôi suýt bật khóc lần nữa.

Nhưng tôi không cho phép mình yếu thêm. Khóc không lưu timestamp. Nước mắt không có giá trị trước tòa.

Tôi quay lại bàn, mở repo local. Kiếp trước, sai lầm lớn nhất của tôi không phải là tin Đức. Sai lầm lớn nhất là tôi nghĩ tài năng tự nó sẽ được công nhận. Không. Tài năng không có chứng cứ thì chỉ là lời kể. Tôi bắt đầu tạo lại toàn bộ hàng rào bảo vệ. Đầu tiên là Git.

Tôi cấu hình GPG key, ký commit, đẩy repo lên một remote riêng đứng tên cá nhân. Không dùng email công ty. Không dùng máy công ty. Không dùng server công ty. Mỗi module tôi viết đều có commit message rõ ràng: ngày, mục đích, mô tả thuật toán, input, output, giới hạn sử dụng. Không còn kiểu “fix bug”, “update”, “final final thật sự final” như kiếp trước.

Tôi tạo thư mục /docs/original-design-notes, viết lại bản thiết kế kiến trúc bằng tiếng Việt và tiếng Anh. Tôi ghi rõ: thuật toán tối ưu tuyến đường kết hợp dữ liệu tồn kho, thời tiết, khung giờ cấm tải, chi phí nhiên liệu và độ ưu tiên đơn hàng. Tôi không viết như dev ghi chú cho mình đọc. Tôi viết như đang chuẩn bị cho một phiên điều trần. Sau đó tôi tạo hash SHA-256 cho toàn bộ gói mã nguồn và tài liệu. Màn hình hiện ra một chuỗi ký tự dài lạnh lùng. Tôi nhìn nó như nhìn một con dao.

Kiếp trước, tôi mang trái tim đi đấu với những kẻ cầm hợp đồng. Kiếp này, tôi mang hash. Tôi in bản mô tả thuật toán, bản log commit, bản hash, rồi bỏ vào một phong bì nâu. Trên bìa, tôi viết: Hồ sơ xác lập thời điểm tạo lập — LogiMind Route Optimization Core — Trần Hoài Vy.

Sáu giờ sáng, mẹ thức dậy thấy tôi đang thay áo: “Con đi đâu sớm vậy?”

“Con ra bưu điện rồi ghé văn phòng luật sư.”

Mẹ ngồi bật dậy: “Luật sư? Con gây chuyện gì hả?”

Tôi khựng lại. Kiếp trước, tôi không kể cho mẹ nghe bất cứ áp lực nào ở công ty. Tôi sợ bà lo. Tôi sợ bà bệnh nặng hơn. Tôi giấu đến mức khi tôi bị đuổi, bà vẫn tưởng tôi xin nghỉ phép để ở nhà chăm bà. Kết quả là chúng tôi cùng chìm. Lần này, tôi ngồi xuống bên mẹ.

“Không phải gây chuyện. Con đang bảo vệ thứ con làm ra.”

Mẹ nhìn tôi rất lâu. Bà không hỏi sâu. Có lẽ vì bà nghe ra trong giọng tôi có một thứ gì đó khác. Không phải hoảng hốt. Là quyết tâm của người từng mất tất cả.

Bưu điện lúc bảy giờ sáng còn vắng. Tôi gửi phong bì bằng dịch vụ bảo đảm, yêu cầu lưu chứng từ, chụp lại biên lai, quay video lúc nhân viên đóng dấu ngày. Sau đó tôi đến văn phòng luật sư Nguyễn Minh Khoa, một luật sư sở hữu trí tuệ mà kiếp trước tôi chỉ biết đến sau khi mọi thứ đã quá muộn.

Anh Khoa nghe tôi trình bày gần một tiếng. Ban đầu ánh mắt anh có vẻ nghi ngờ. Một cô gái hai mươi bốn tuổi, tóc buộc vội, mắt thâm vì thức đêm, bước vào nói rằng mình đang chuẩn bị chống lại một CTO có tiếng trong ngành logistics. Câu chuyện nghe như paranoia của dân startup bị stress. Cho đến khi tôi mở laptop. Tôi cho anh xem commit ký số, tài liệu thiết kế, bản hash, video gửi phong bì, và sơ đồ các điểm có thể bị Đức lợi dụng.

Anh Khoa ngả người ra ghế: “Em chuẩn bị kỹ hơn nhiều founder anh từng gặp.”

Tôi cười nhạt: “Vì em không chuẩn bị cho gọi vốn. Em chuẩn bị cho chiến tranh.”

Anh im vài giây: “Anh nói thẳng. Bằng chứng kỹ thuật mạnh, nhưng không đủ nếu đối phương ép em ký chuyển giao quyền sở hữu hoặc chứng minh rằng em làm trong phạm vi công việc được giao.”

“Tức là em không được ký bất cứ thứ gì mập mờ.”

“Đúng. Không gửi source lên server công ty. Không dùng email công ty để trao đổi phần lõi. Không thừa nhận nó là sản phẩm nội bộ. Và tuyệt đối không để họ biến em thành người ăn cắp ngược lại.”

Tôi gật đầu: “Em cần anh giữ một bản hồ sơ.”

“Được. Anh sẽ lập biên bản tiếp nhận tài liệu và gửi xác nhận qua email cho em.”

Khi rời văn phòng luật sư, tôi nhận được tin nhắn từ Phan Văn Đức: Vy, chiều nay lên phòng anh. Có chuyện về module tối ưu tuyến đường.

Tôi nhìn dòng chữ đó. Kiếp trước, đây là tin nhắn mở đầu cho địa ngục. Tôi từng bước vào phòng hắn với tâm thế một nhân viên muốn được công nhận. Lần này, tôi bước vào với máy ghi âm trong túi áo.

Ba giờ chiều, văn phòng công ty vẫn như cũ: máy lạnh quá lạnh, bảng KPI quá lớn, những câu slogan dán tường quá giả: Move Fast. Own The Future. Tôi suýt bật cười. Kiếp trước, hắn đúng là move rất fast. Fast đến mức cướp tương lai của tôi luôn. Phòng Đức ở cuối hành lang. Cửa kính mờ, bên trong treo một tấm bằng MBA và ảnh hắn bắt tay với vài nhà đầu tư. Hắn ngẩng đầu khi tôi bước vào: “Vy, ngồi đi.”

Giọng hắn ấm áp, đúng kiểu lãnh đạo biết dùng sự tử tế như dây thòng lọng. “Anh nghe Ngọc nói em đang làm một engine tối ưu tuyến khá thú vị.”

Tôi nhìn hắn. Vậy là bắt đầu rồi. Tôi đặt điện thoại úp xuống bàn, ngón tay khẽ chạm nút ghi âm: “Dạ, chỉ là prototype cá nhân thôi anh.”

Đức mỉm cười: “Cá nhân gì. Em là người công ty, bài toán em giải cũng là bài toán công ty. Đừng tách bạch quá, mất tinh thần team.”

Kiếp trước, câu này làm tôi thấy áy náy. Kiếp này, tôi chỉ thấy buồn cười. Tinh thần team là khi cùng làm, cùng hưởng. Không phải một người thức trắng, một người đứng sân khấu. Tôi cúi xuống mở sổ: “Vậy anh muốn em hỗ trợ phần nào?”

Đức chống tay lên bàn: “Đẩy source lên server nội bộ trước. Anh xem qua architecture rồi tính đưa vào roadmap quý tới.”

Tôi ngẩng đầu, nhìn thẳng vào mắt hắn: “Source cá nhân của em chưa sẵn sàng chuyển giao. Nhưng em có thể demo ý tưởng ở mức high-level.”

Nụ cười của Đức nhạt đi nửa giây. Rất nhanh thôi. Nhưng tôi thấy. “Vy, anh không thích nhân viên giữ riêng tài sản trí tuệ liên quan đến công việc.”

Tôi đóng sổ lại: “Em cũng không thích người khác nhận nhầm tài sản trí tuệ của em.”

Không khí trong phòng lạnh hẳn. Đức nhìn tôi. Lần đầu tiên trong cả hai kiếp, hắn nhận ra con mồi trước mặt không đi theo lối cũ. Tôi đứng dậy: “Chiều nay em còn task. Em gửi anh bản mô tả tổng quan sau.”

Tôi mở cửa bước ra. Sau lưng, giọng Đức vang lên, vẫn nhẹ nhưng đã có gai: “Vy, trong ngành này, thông minh thôi chưa đủ đâu.”

Tôi quay lại, cười: “Dạ. Nên em mới học thêm cách lưu bằng chứng.”

Cửa kính khép lại. Ván cờ bắt đầu.

Home Trước Sau
Cài đặt Đọc truyện
Cỡ chữ
Kiểu Chữ
Phông Nền
💬 Bình luận đoạn
Đang tải bình luận...