Chương 6: Đơn Sáng Chế Và Cú Đánh Bẩn
Cú đánh đầu tiên của Đức không nhắm vào code. Hắn nhắm vào tên tôi. Sáng thứ Hai, một bài viết xuất hiện trên một fanpage công nghệ có hơn hai trăm nghìn người theo dõi: Nữ lập trình viên bị đình chỉ vì nghi sao chép source công ty ra ngoài: Khi tham vọng cá nhân vượt quá đạo đức nghề nghiệp.
Bài không ghi tên đầy đủ. Nhưng đủ chi tiết để ai trong ngành cũng đoán ra tôi: Công ty logistics, Nữ backend developer, Mẹ bệnh, Bị nghi lấy prototype AI, Từng có biểu hiện bất ổn tâm lý. Tôi đọc đến cụm “bất ổn tâm lý” thì bật cười. Đức đúng là không làm tôi thất vọng. Hắn không chỉ muốn cướp code. Hắn muốn biến tôi thành kẻ không đáng tin trước khi tôi kịp mở miệng. Dưới bài viết, bình luận chạy rất nhanh. Dev trẻ giờ ảo tưởng ghê. Làm trong công ty thì sản phẩm là của công ty chứ. Nghe mẹ bệnh là thấy chuẩn bị bài nạn nhân rồi. Nếu giỏi thật thì tự ra làm startup đi, sao phải ăn cắp?
Từng câu đâm vào mắt. Kiếp trước, tôi đã đọc những dòng tương tự trong phòng chờ bệnh viện. Tôi đã run đến mức đánh rơi điện thoại. Tôi đã cố comment giải thích, để rồi bị người ta chụp lại mỉa mai: “Có tật giật mình.” Kiếp này, tôi không comment. Tôi lưu link, chụp màn hình, gửi cho luật sư. Anh Khoa gọi lại ngay: “Vy, đây là bôi nhọ có chủ đích. Nhưng đừng phản ứng cảm tính. Mình cần xác định đường đi của thông tin.”
“Em biết ai đứng sau.”
“Biết khác với chứng minh.”
“Vâng.”
Tôi vừa tắt máy thì nhận được email từ một người trong phòng pháp chế cũ, dùng địa chỉ cá nhân: Em không tiện nói nhiều. Nhưng chị nghe Đức yêu cầu team chuẩn bị hồ sơ PCT cho RouteX, claim phần route optimization engine. Họ muốn dùng ngày nộp đơn để ép em im. Cẩn thận.
Tôi đứng bật dậy. PCT. Kiếp trước, đây là nước cờ làm tôi tuyệt vọng nhất. Đức nộp hồ sơ quốc tế, rồi dùng nó như một thanh gươm: “Nếu cô tiếp tục vu khống, chúng tôi sẽ kiện cô phá hoại quá trình bảo hộ sáng chế.” Lúc đó tôi không hiểu PCT là gì. Tôi chỉ thấy chữ “quốc tế” và nghĩ mình thua thật rồi. Lần này thì khác. Tôi gọi cho luật sư Khoa. Anh nghe xong, giọng nghiêm hẳn: “PCT không tự động trao bằng sáng chế toàn cầu, nhưng nó giúp họ giành ngày ưu tiên và tạo áp lực tâm lý rất lớn. Nếu họ claim phần lõi của em, mình cần chuẩn bị hồ sơ chứng minh prior creation, prior disclosure và phản đối/third-party observation khi cần.”
“Em có đủ không?”
“Có nền rất tốt. Nhưng cần thêm nhân chứng kỹ thuật và bản phân tích đối chiếu.”
Tôi nghĩ đến Quân. Nghĩ đến Triết. Nghĩ đến Ngọc. Ngọc là mắt xích yếu nhất. Không phải vì cô ấy tốt. Mà vì người phản bội thường sợ bị phản bội ngược lại. Tôi nhắn cho cô ấy: Cậu biết Đức đang dùng cậu làm nhân chứng cho repo giả, đúng không? Mười phút không trả lời. Hai mươi phút. Rồi điện thoại rung: Cậu đừng kéo tớ vào. Tôi nhắn: Cậu đã ở trong đó từ ngày gửi email nói ý tưởng là của team Đức.
Ngọc gọi đến, giọng cô ấy thấp và gấp: “Vy, cậu muốn gì?”
“Tớ muốn cậu nói thật.”
“Cậu nghĩ dễ hả? Đức có tất cả email. Hợp đồng của tớ. Cơ hội thăng chức của tớ. Nếu tớ quay xe, tớ chết trong ngành này.”
Tôi im lặng vài giây: “Kiếp trước, mẹ tớ chết vì tớ không có tiền mổ.” Ngọc sững lại: “Cậu nói gì?”
Tôi nhắm mắt. Không. Tôi không thể nói chuyện trùng sinh. Không ai tin. Và nếu tin, họ cũng chỉ có thêm cớ nói tôi bất ổn. Tôi đổi lời: “Tớ nói nếu cậu còn nhớ mẹ tớ từng nấu cơm cho cậu ăn suốt ba tháng, thì ít nhất đừng giúp Đức chôn tớ thêm lần nữa.” Cô ấy không đáp. Nhưng cũng không cúp máy ngay. Đó đã là một vết nứt.
Buổi chiều, tôi đến bệnh viện đưa mẹ tái khám. Bác sĩ nói bệnh của mẹ cần can thiệp sớm, chi phí không nhỏ nhưng khả năng hồi phục tốt nếu không trì hoãn. Tôi ngồi ngoài hành lang, tay cầm phiếu dự toán viện phí. Con số không quá khủng với người giàu. Nhưng đủ để kiếp trước đẩy tôi xuống vực. Mẹ nhìn tôi: “Con đừng lo. Mẹ còn chịu được.” Tôi gập tờ giấy lại: “Lần này mình không chịu đựng nữa mẹ. Mình chữa.”
“Tiền đâu con?”
Tôi nhìn ra cửa sổ bệnh viện. Mưa sắp rơi: “Con sẽ lấy lại.”
Tối đó, Triết gửi cho tôi một email mã hóa: Đức đã đồng ý demo live trước investment committee vào thứ Sáu tuần sau. Anh ta rất tự tin. Bên anh sẽ yêu cầu trình bày provenance của IP. Em chuẩn bị được không? Tôi trả lời: Được. Nhưng em cần vào phòng đúng thời điểm. Không sớm hơn. Triết: Em muốn anh ta tự nói dối trước? Tôi: Em muốn tất cả nghe rõ hắn nói dối.
Tôi mở thư mục bằng chứng. Timeline đã dài bốn mươi thảy mục. Bài bôi nhọ. Email PCT. Ghi âm. Biên bản luật sư. Tin nhắn Quân. NDA với Triết. Biên nhận bưu điện. Hash. Mỗi file là một viên gạch. Tôi đang xây một bức tường. Không phải để trốn sau nó. Mà để đến lúc Đức lao tới, hắn tự đập mặt vào. Nhưng trước đêm demo ba ngày, mẹ tôi nhập viện cấp cứu. Điện thoại reo lúc 2:11 sáng: “Cô Vy, mẹ cô đau bụng dữ dội, chúng tôi đang chuyển vào khu cấp cứu.”
Tôi chạy đến bệnh viện trong cơn mưa trắng trời. Tiếng còi xe cứu thương vang lên từ xa. Trong khoảnh khắc nghe tiếng còi ấy, cả người tôi cứng lại. Ánh đèn pha. Mặt đường ướt. Livestream. Xe tải. Tôi không thở được. Hai tay tôi bấu chặt vào lan can bệnh viện. Thế giới quay cuồng. Tôi nghe tiếng mẹ trong ký ức, tiếng Đức trên sân khấu, tiếng Ngọc nói: “Người cầm micro mới thắng.” Tôi suýt ngã. Một bàn tay giữ lấy khuỷu tay tôi. Là Triết. Không biết anh đến từ lúc nào. “Vy, nhìn anh. Thở.”
Tôi cố hít vào. Không khí mắc trong phổi như kính vỡ. “Em không sao.”
“Em đang run.”
“Tôi nói tôi không sao.” Giọng tôi sắc đến mức chính tôi cũng giật mình. Triết buông tay, nhưng không lùi xa: “Được. Em không sao. Nhưng em không cần giả vờ một mình.”
Câu đó làm mắt tôi nóng lên. Tôi quay đi: “Tôi không có thời gian yếu.”
“Yếu không làm em thua. Mất kiểm soát mới làm em thua.” Tôi im lặng. Một lúc sau, bác sĩ ra báo mẹ đã ổn định, nhưng cần theo dõi và sắp xếp can thiệp sớm. Tôi ngồi xuống ghế, toàn thân rã rời. Triết đưa tôi một chai nước: “Demo thứ Sáu có thể dời.”
Tôi mở nắp chai: “Không dời. Nếu dời, Đức sẽ biết có biến. Hắn sẽ thay code, xóa log, sửa câu chuyện. Không dời.” Triết nhìn tôi: “Em chắc?”
Tôi nhìn qua ô kính vào phòng bệnh. Mẹ nằm đó, mặt nhợt nhạt nhưng vẫn còn thở. Kiếp trước, tôi đã đến muộn. Kiếp này, tôi không cho phép mình muộn thêm lần nào nữa. “Chắc.”