Chương 8: Canh Bí Đỏ Và Tương Lai
Một tuần sau phiên điều trần chấn động, tôi chính thức nghỉ việc và hoàn tất thủ tục chuyển nhượng bản quyền LogiMind AI sang pháp nhân độc lập của mình.
Tôi gặp lại Trần Minh Triết tại quán cà phê cũ trên đường Trần Hưng Đạo. Nắng chiều Sài Gòn rọi qua cửa kính lấp lánh, nhẹ nhàng và bình yên lạ thường. Triết đẩy một bản hợp đồng đầu tư mới sang phía tôi:
“MindStack muốn đầu tư 10 tỷ đồng vào startup độc lập của em để thương mại hóa LogiMind AI. Em giữ 65% cổ phần và toàn quyền quyết định với tư cách CTO. Điều kiện duy nhất là em không được phép kiệt sức trước khi công ty IPO.”
Tôi nhìn Triết, người đàn ông kiếp trước đã đề nghị giúp tôi khi tôi không còn gì, kiếp này vẫn đứng ở đây khi tôi chiến thắng huy hoàng. Tôi mỉm cười đặt bút ký tên:
“Cảm ơn anh, Triết. Hợp tác vui vẻ.”
“Hợp tác vui vẻ,” anh nhìn tôi, đôi mắt sâu thẳm thoáng hiện sự dịu dàng. “Vì ngay từ lần đầu gặp em ở GEM Center, anh đã biết em là kiểu người đã thua một lần và quyết định sẽ không bao giờ thua nữa. Kiểu người đó, chắc chắn sẽ đi đến đích.”
Rời quán cà phê, tôi lập tức bắt chuyến xe muộn nhất về lại Đồng Nai để gặp mẹ. Xe chạy băng băng qua các ngã tư quen thuộc dưới ánh đèn đường vàng ấm. Thành phố vẫn ồn ào và vội vã, nhưng lồng ngực tôi không còn cảm giác nghẹt thở của kiếp trước.
Bước qua cánh cổng sắt nhỏ của căn nhà ở quê, mùi khói bếp ngào ngạt quen thuộc xộc vào mũi tôi. Dưới hiên bếp nhỏ, mẹ tôi đang loay hoay nấu bữa tối. Nồi canh bí đỏ đang bốc khói nghi ngút, tỏa ra mùi vị ngọt lịm của tuổi thơ.
Mẹ quay lại thấy tôi, gương mặt hồng hào khỏe mạnh hiện rõ vẻ mừng rỡ hiền từ: “Vy về rồi đó hả con? Rửa tay rồi vào ăn cơm nóng đi con.”
Nhìn làn da hồng hào, khỏe mạnh của mẹ — người mà kiếp trước tôi chỉ có thể đứng khóc nghẹn ngào nhìn bà từ biệt cuộc đời trên giường bệnh lạnh lẽo — lồng ngực tôi vỡ òa cảm xúc. Tôi lao đến ôm chặt lấy mẹ từ phía sau, vùi đầu vào vai bà mà khóc nức nở. Nước mắt nóng hổi thấm đẫm vai áo mẹ.
“Vy, sao con khóc? Có chuyện gì ở công ty hả con?” mẹ lo lắng xoa đầu tôi.
“Không có gì đâu mẹ,” tôi lau nước mắt, mỉm cười rạng rỡ giữa những giọt nước mắt hạnh phúc đong đầy. “Con chỉ vui quá thôi. Mẹ ơi, con thèm canh bí đỏ của mẹ lắm rồi.”
Cả năm qua tôi đã chiến đấu sắc lạnh như một cỗ máy, không để lộ một chút sơ hở nào trước kẻ thù. Nhưng chính cái ôm ấm áp của mẹ và mùi khói bếp dịu dàng lúc này mới là thứ thực sự cứu rỗi cuộc đời tôi. Tôi không chỉ giành lại được đoạn code và danh dự của mình; tôi đã thực sự cứu sống được người mẹ yêu thương và giành lại tương lai của hai mẹ con.
Mặt trời lặn sau rặng tre ngoài ngõ, để lại ánh hoàng hôn vàng rực rỡ ấm áp phủ lên căn nhà nhỏ. Tương lai tươi sáng và hạnh phúc đích thực cuối cùng cũng đã bắt đầu.
[HẾT — TRUYỆN 2]