Chương 4: Nhật Ký Git Không Biết Nói Dối

Ba ngày sau email cảnh cáo, Đức tung nước cờ thứ hai. Hắn tổ chức một cuộc họp kỹ thuật toàn team, chủ đề nghe rất sạch sẽ: Innovation Sprint — Route Intelligence Module.

Tôi nhìn lịch họp trong Outlook, cười lạnh. Kiếp trước, cuộc họp này là nơi hắn lấy ý tưởng của tôi trước mặt mười hai người, rồi biến nó thành “brainstorming của team”. Tôi đã trình bày say sưa, tin rằng cuối cùng mình được công nhận. Ngay sau đó, Đức tổng hợp thành slide, gửi cho ban giám đốc dưới tên hắn. Lần này, tôi vào họp với một bản demo rỗng, một file ghi âm, và một câu hỏi đã chuẩn bị sẵn.

Phòng họp kính tầng mười sáu nhìn xuống đại lộ. Đức đứng trước màn hình, áo sơ mi trắng, tay cầm bút laser: “Team mình cần nghĩ lớn hơn tracking đơn hàng. Thị trường logistics Việt Nam đang thiếu một engine có thể tối ưu tuyến giao hàng realtime. Anh muốn nghe ý tưởng.”

Ngọc ngồi bên phải hắn, mở notebook, sẵn sàng ghi. Một bạn dev trẻ nói về map API. Một anh data engineer nhắc đến forecast nhu cầu. Đến lượt tôi, Đức mỉm cười: “Vy, anh nghe nói em có nghiên cứu phần này. Chia sẻ với team đi.”

Tất cả quay sang nhìn tôi. Ở công ty, tôi nổi tiếng là người ít nói, hay ngồi góc, code nhanh nhưng không giành spotlight. Người như vậy rất dễ bị lấy công. Vì khi bạn không kể câu chuyện của mình, người khác sẽ kể thay — và thường họ kể sao cho họ thành nhân vật chính.

Tôi bật màn hình. Slide đầu tiên chỉ có một dòng: Route optimization requires clear ownership before technical disclosure.

Đức khựng lại. Tôi nói bằng giọng bình thường: “Trước khi chia sẻ chi tiết kỹ thuật, em muốn xác nhận cuộc họp này có phải assignment chính thức cho team không? Nếu có, phạm vi công việc và quyền sở hữu kết quả sẽ được ghi nhận thế nào?”

Căn phòng im phăng phắc. Một bạn QA cúi xuống giả vờ uống nước. Ngọc ngẩng đầu nhìn tôi, mặt trắng hơn bình thường. Đức cười: “Vy, đây chỉ là brainstorming. Em làm căng quá.”

Tôi gật đầu: “Vậy nếu chỉ brainstorming, em sẽ chia sẻ ở mức khái niệm, không trình bày architecture cụ thể hay source-level logic.”

Tôi chuyển slide. Nội dung rất chung: bài toán tối ưu tuyến, constraints, dữ liệu đầu vào, business impact. Không có thuật toán lõi. Không có mô hình. Không có flow xử lý đặc biệt. Đức chờ tôi nói ra thứ hắn cần. Tôi không nói. Hắn hỏi: “Ví dụ phần engine chọn tuyến, em dùng heuristic hay model học máy?”

Tôi mỉm cười: “Câu đó thuộc phần architecture cụ thể. Em sẽ chia sẻ khi có xác nhận quyền sở hữu và phạm vi sử dụng.”

Một anh senior dev tên Quân bật cười nhỏ. Không phải cười tôi. Là cười Đức. Tôi thấy hàm Đức siết lại: “Em đang không tin công ty?”

“Em tin quy trình rõ ràng.”

Cuộc họp kết thúc sớm hơn dự kiến hai mươi phút. Chiều đó, tôi bị gọi lên gặp HR lần hai. Lần này Đức không còn giả làm mentor nữa: “Vy, anh không biết ai tư vấn cho em, nhưng em đang tự hủy sự nghiệp của mình.”

Tôi nhìn hắn: “Người tự hủy sự nghiệp thường là người nghĩ không ai lưu log.”

Đức nheo mắt: “Ý em là gì?”

“Không có gì. Em chỉ nói về hệ thống thôi.” Hắn đứng dậy, đi quanh bàn: “Em còn trẻ. Em nghĩ vài dòng code là có thể đấu với cả công ty?”

“Không. Em nghĩ vài dòng code cộng với log, email, hash, biên nhận, nhân chứng và luật sư thì có thể.”

Đức nhìn tôi rất lâu. Trong khoảnh khắc đó, tôi thấy con người thật dưới lớp vỏ lãnh đạo tử tế. Không phải thiên tài, không phải mentor, không phải người truyền cảm hứng. Chỉ là một kẻ săn mồi phát hiện con mồi biết cắn trả. Hắn hạ giọng: “Vy, em muốn gì?”

“Ghi nhận quyền tác giả. Thỏa thuận cấp phép rõ ràng. Tỷ lệ thương mại hóa hợp lý. Và mọi thứ bằng văn bản.”

Hắn bật cười: “Em nghĩ mình là founder à?”

Tôi nghiêng đầu: “Không. Em nghĩ em là người viết thứ anh muốn đem đi gọi vốn.”

Mặt hắn tối sầm. Tôi biết từ giây phút đó, chiến tranh ngầm sẽ chuyển thành chiến tranh công khai. Tối cùng ngày, tài khoản Jira của tôi bị giảm quyền truy cập. Sáng hôm sau, tôi bị loại khỏi một nhóm Slack nội bộ. Trưa hôm sau nữa, Ngọc gửi trong group team một tin nhắn tưởng như vô tình: Mọi người nhớ không chia sẻ source/prototype cá nhân ra ngoài nhé. Dạo này công ty siết bảo mật vì có dấu hiệu leak ý tưởng. Không nhắc tên tôi. Nhưng ai cũng hiểu.

Ánh mắt trong văn phòng thay đổi. Có người lảng tránh tôi ở pantry. Có người im lặng khi tôi bước vào thang máy. Có người nhắn riêng: “Vy, mày ổn không? Tao nghe nói mày giữ source không giao.”

Kiếp trước, những ánh mắt này từng làm tôi sụp. Tôi cố giải thích với từng người. Càng giải thích, tôi càng giống kẻ có tật giật mình. Kiếp này, tôi không giải thích miệng. Tôi tạo một file timeline: Ngày, giờ, sự kiện, người liên quan, bằng chứng đính kèm. Tôi lưu mọi email. Screenshot mọi tin nhắn. Export mọi log truy cập. Tự động backup repo sang hai nơi khác nhau. Rồi tôi thêm một lớp nữa vào engine. Không phải Trojan. Tôi không ngu đến mức cài mã độc để tự biến mình thành bị cáo. Tôi viết một cơ chế kiểm chứng bản quyền hợp pháp: license guard và authorship watermark. Nó không phá hệ thống, không xóa dữ liệu, không gây thiệt hại. Nó chỉ làm một việc duy nhất khi phát hiện engine bị chạy trong môi trường không được cấp quyền: dừng demo và hiển thị thông tin xác thực: Tên tác giả, Commit signature, Hash của bản gốc, Timestamp. Một cái gương đặt ngay giữa sân khấu. Nếu Đức không chạm vào đồ của tôi, nó sẽ không bao giờ hiện ra. Nếu hắn chạm vào, chính tay hắn sẽ bật công tắc.

Đêm đó, mẹ mang cho tôi một chén canh bí đỏ: “Dạo này con gầy quá.” Tôi nhận chén, tay hơi run. Kiếp trước, sau khi tôi mất việc, mẹ vẫn nấu canh bí đỏ cho tôi. Bà nói ăn ngọt một chút thì đời bớt đắng. Nhưng tôi chưa kịp ăn hết chén cuối cùng mẹ nấu. Tôi cúi đầu ăn một muỗng: “Mẹ.”

“Hử?”

“Nếu sau này có người nói con tham, con phản bội công ty, con không biết điều… mẹ có tin không?”

Mẹ nhìn tôi như thể câu hỏi đó rất lạ: “Con của mẹ có thể nóng tính, có thể lì, có thể thức khuya không nghe lời. Nhưng con không ăn cắp của ai.”

Cổ họng tôi nghẹn lại: "Dạ." Bà xoa đầu tôi: “Nhưng nhớ một điều. Đòi lại công bằng được thì tốt. Đừng để hận làm con quên sống.”

Tôi nhìn màn hình laptop. Dòng code cuối cùng vừa pass test. Kiếp trước, hận thù nuốt tôi trước khi tôi kịp phản công. Kiếp này, tôi sẽ không để nó nuốt mình. Tôi sẽ dùng nó như nhiên liệu. Vừa đủ nóng để đốt cháy lời dối trá. Không đủ lớn để thiêu rụi chính tôi.

Home Trước Sau
Cài đặt Đọc truyện
Cỡ chữ
Kiểu Chữ
Phông Nền
💬 Bình luận đoạn
Đang tải bình luận...