Chương 5: Người Đến Từ MindStack

Người đầu tiên bên ngoài công ty tin tôi không phải luật sư. Cũng không phải nhà đầu tư. Là một người đàn ông mặc áo polo xám, đeo đồng hồ cũ, bước vào quán cà phê nơi tôi ngồi làm việc vào chiều thứ Sáu và hỏi: “Em là Trần Hoài Vy?” Tôi ngẩng đầu. Anh ta khoảng ba mươi tuổi, mặt gọn, mắt tỉnh, kiểu người không nói nhiều nhưng nhìn một lần là biết đang tính toán rất nhanh trong đầu. Tôi đóng laptop lại: “Ai hỏi?”

“Nguyễn Minh Triết. MindStack Ventures.”

Tôi biết cái tên đó. Kiếp trước, MindStack là quỹ đầu tư đầu tiên công khai nghi ngờ LogiMind AI sau khi sản phẩm của Đức bắt đầu gặp lỗi triển khai. Nhưng lúc đó mọi thứ đã quá muộn. Mẹ tôi mất. Tôi mất việc. Bằng chứng của tôi bị chôn dưới đống hợp đồng và truyền thông bẩn. Tôi nhìn Triết: “Quỹ đầu tư tìm em làm gì?”

“Bên anh đang xem một deal logistics AI. Tên sản phẩm có lẽ em biết: LogiMind AI.”

Anh kéo ghế ngồi xuống: “Vậy em thật sự biết.” Tôi không trả lời. Triết đặt danh thiếp lên bàn: “Phan Văn Đức nói engine là sản phẩm nội bộ của công ty anh ta. Nhưng khi team technical due diligence của bên anh hỏi sâu về architecture, câu trả lời của họ rất trơn. Trơn quá thì đáng ngờ.”

Tôi cười: “Nhà đầu tư cũng biết nghi ngờ à?”

“Nhà đầu tư sống bằng nghi ngờ.” Ít nhất câu đó nghe thật. Triết nhìn laptop của tôi: “Anh nghe trong ngành nói có một dev nữ từng làm prototype trước đó. Nhưng cũng có người nói em là nhân viên bất mãn, đang định leak source để phá công ty.”

Tôi tựa lưng vào ghế: “Vậy anh đến để xác minh em là thiên tài bị hại hay kẻ phá hoại?”

“Cả hai khả năng đều tốn tiền. Anh cần biết khả năng nào đúng.” Thẳng thắn đến mức hơi đáng ghét. Nhưng tôi thích kiểu đáng ghét này hơn loại ngọt ngào như Đức. Tôi mở laptop, nhưng không xoay màn hình ngay: “Anh ký NDA trước. Em không gặp ai tay không nữa.”

Triết nhướng mày: “Em chuẩn bị sẵn?” Anh đọc bản NDA tôi đưa. Không cười, không mỉa. Đọc rất kỹ, sửa hai chỗ, ký bằng bút máy. Lúc đó tôi mới cho anh xem demo. Không phải bản thật hoàn chỉnh. Chỉ là một sandbox với dữ liệu giả lập. Nhưng đủ để chứng minh tôi không phải người nói suông. Triết xem trong im lặng. Mười phút. Hai mươi phút. Ba mươi phút. Anh hỏi các câu rất sâu: xử lý constraint xung đột thế nào, khi dữ liệu thời tiết thiếu thì fallback ra sao, độ phức tạp tính toán với 10.000 đơn hàng, cơ chế cập nhật tuyến khi có đơn gấp. Tôi trả lời từng câu. Không thừa. Không khoe. Chỉ đủ.

Cuối cùng, Triết đặt bút xuống: “Cái này không thể do Phan Văn Đức viết.”

Tôi nhìn anh: “Sao chắc?”

“Vì trong pitch deck của anh ta, phần business thì bóng bẩy, phần tech thì rỗng. Còn em thì ngược lại.” Tôi bật cười lần đầu trong nhiều ngày. Triết nói tiếp: “Nhưng nói thật, bằng chứng em có mạnh về thời điểm tạo lập. Vấn đề là Đức có công ty, có hợp đồng lao động, có quyền lực nội bộ. Anh ta sẽ nói em phát triển trong phạm vi công việc.”

“Tôi biết.”

“Anh ta cũng sẽ nói em cố tình cài cơ chế gây lỗi để tống tiền.”

“Tôi cũng biết.”

“Vậy em định làm gì?”

Tôi xoay màn hình sang tab timeline. Triết đọc từng dòng. Tin nhắn của Đức. Email phụ lục. Biên bản luật sư. Phong bì bảo đảm. Ghi âm cuộc họp. Log tài khoản bị giảm quyền. Tin nhắn Ngọc trong group. Khi đọc xong, anh nhìn tôi khác đi. Không còn là ánh mắt nhà đầu tư thẩm định một rủi ro. Mà là ánh mắt của người vừa nhận ra trước mặt mình không phải nạn nhân đang cầu cứu. Là một người đang đặt bẫy: “Em muốn MindStack làm gì?”

“Tiếp tục due diligence với Đức.”

Anh im lặng. Tôi nói rõ hơn: “Đừng rút ngay. Đừng cảnh báo hắn. Hãy hỏi sâu hơn. Ép hắn demo bản live. Ép hắn chứng minh quyền sở hữu. Và khi hắn tự tin nhất, cho em vào phòng.”

Triết nhìn tôi rất lâu: “Em đang dùng quỹ của anh làm sân khấu.”

“Đức cũng đang dùng tiền của anh để định giá thứ hắn cướp.”

Một góc môi Triết nhếch lên: “Công bằng.” Anh gập notebook. “Anh không hứa đứng về phía em. Anh đứng về phía bằng chứng.”

“Tốt. Em cũng vậy.” Trước khi đi, Triết dừng lại: “Vy, anh hỏi thật. Sao em chuẩn bị mọi thứ như thể biết trước chuyện sẽ xảy ra?”

Tay tôi khựng trên bàn phím. Ngoài cửa kính, trời bắt đầu mưa. Sài Gòn rất thích mưa vào những lúc người ta không muốn nhớ. Tôi đáp: “Vì em đã trả học phí quá đắt cho bài học này rồi.” Triết không hỏi thêm. Tôi đánh giá cao điều đó.

Tối hôm ấy, tôi nhận được một tin nhắn từ số lạ: Cô Vy, tôi là Quân bên backend. Tôi nghĩ cô nên biết: hôm nay anh Đức yêu cầu tôi clone lại một repo nội bộ tên RouteX. Code bên trong có nhiều comment giống style của cô. Nhưng lịch sử commit chỉ mới tạo từ tuần trước. Tôi nhìn tin nhắn, tim đập chậm lại. Đức đã bắt đầu dựng repo giả. Kiếp trước, tôi biết chuyện này quá muộn. Kiếp này, nhân chứng đầu tiên đã xuất hiện. Tôi nhắn lại: Anh có thể lưu lại thông tin một cách an toàn không? Đừng gửi source. Chỉ lưu metadata, thời gian, quyền truy cập, email yêu cầu. Tôi sẽ không để anh bị kéo vào nếu anh chưa sẵn sàng. Quân trả lời sau vài phút: Tôi không thích drama. Nhưng tôi càng không thích ăn cắp rồi bắt dev dọn rác. Tôi mỉm cười. Lần đầu tiên, ván cờ không chỉ có tôi một mình.

Nhưng Đức cũng không chậm. Sáng hôm sau, công ty ra thông báo nội bộ: Trần Hoài Vy tạm thời bị đình chỉ quyền truy cập để phục vụ điều tra bảo mật. Lý do: nghi ngờ sao chép tài sản công ty ra ngoài. Tôi đọc thông báo ba lần. Mẹ thấy mặt tôi tái đi, vội hỏi: “Có chuyện gì hả con?” Tôi tắt điện thoại: “Không sao mẹ.” Nhưng tay tôi lạnh. Kiếp trước, từ đây tôi bắt đầu rơi. Kiếp này, dù chuẩn bị kỹ đến đâu, cảm giác bị cả một hệ thống quay lưng vẫn khiến lồng ngực tôi nghẹt lại.

Điện thoại rung. Tin nhắn từ Đức: Vy, anh đã cho em cơ hội mềm mỏng. Từ giờ, em tự chịu trách nhiệm. Tôi nhìn dòng chữ đó. Rồi mở laptop. Tạo một thư mục mới: public_counter_attack. Nếu hắn muốn chiến tranh công khai. Tôi sẽ cho hắn một cuộc chiến đủ sáng để không ai giả vờ không thấy máu trên tay hắn nữa.

Home Trước Sau
Cài đặt Đọc truyện
Cỡ chữ
Kiểu Chữ
Phông Nền
💬 Bình luận đoạn
Đang tải bình luận...