Chương 7: Buổi Trình Diễn Thảm Họa & Phiên Điều Trần
Sáng thứ Sáu, tại phòng họp cấp cao của khách sạn Sheraton Sài Gòn, Phan Văn Đức đứng trước hội đồng đầu tư của MindStack Ventures. Hắn mặc comple thiết kế, tóc chải ngược bóng bẩy, phong thái đắc ý của một founder công nghệ sắp nắm trong tay năm triệu đô.
Đứng bên cạnh Đức là Lê Ngọc. Gương mặt cô ấy nhợt nhạt, thỉnh thoảng liếc nhìn ra cửa. Trên slide chiếu lớn, logo LogiMind AI sáng rực. Đức bắt đầu buổi thuyết trình bằng giọng điệu trơn tru như sách giáo khoa:
“LogiMind AI là kết quả của sự cống hiến không ngừng từ đội ngũ kỹ sư của tôi suốt ba năm qua. Thuật toán tối ưu chặng cuối này là tài sản trí tuệ độc quyền hoàn toàn của công ty.”
Trần Minh Triết ngồi đầu bàn, tay gõ nhẹ lên chiếc notebook viết tay của mình. Anh ngẩng đầu hỏi, giọng điềm tĩnh nhưng sắc bén: “Anh Đức, chúng tôi đánh giá cao thuật toán này. Nhưng theo quy trình due diligence, anh có thể chạy thử trực tiếp một bản Live Demo với tập dữ liệu thực mô phỏng 10.000 đơn hàng giao vận cùng các ràng buộc phức tạp không?”
“Tất nhiên rồi,” Đức mỉm cười tự mãn. Hắn ra hiệu cho một kỹ sư bấm nút chạy demo live trên hệ thống RouteX.
Hệ thống bắt đầu chạy dữ liệu. Các luồng tuyến đường bắt đầu nhấp nháy vẽ lên bản đồ Sài Gòn. Nhưng chỉ sau đúng mười lăm giây tải nặng, toàn bộ màn hình bỗng nhiên đóng băng. Một thanh tiến trình màu đỏ sẫm chạy ngang, đè nén mọi tác vụ. Trên màn hình LED khổng lồ của khách sạn năm sao, trước toàn bộ hội đồng đầu tư lớn nhất thành phố, dòng chữ debug ẩn màu vàng chói sáng hiện lên chạy thành vòng lặp liên tục:
[SYSTEM EXPIRED]: Copyright protected by Ngo Thanh Vy. SHA-256 Verified.
Cả phòng họp chấn động xôn xao. Đức chôn chân tại chỗ, mặt cắt không còn giọt máu. Hắn cuống cuồng gõ bàn phím nhưng hệ thống hoàn toàn vô hiệu. Đức quay sang hội đồng đầu tư, lắp bắp nói: “Hội đồng thông cảm, đây... đây là sự cố phá hoại từ một hacker! Một nhân viên cũ của tôi bất mãn đang cố tình cài mã độc phá hoại sản phẩm của công ty!”
Cửa phòng họp lớn mở ra.
Tôi bước vào, áo blazer đen gọn gàng, bên cạnh là luật sư Nguyễn Minh Khoa cầm trên tay tệp hồ sơ dày. Tôi cắm ổ cứng cá nhân vào cổng kết nối máy chiếu phụ.
"Đó không phải mã độc, anh Đức," giọng tôi vang lên rõ ràng, đập tan sự hỗn loạn trong phòng. "Đó là cơ chế xác thực bản quyền hợp pháp (Authorship Watermark) tôi đã cài đặt ngoài giờ làm việc trên máy tính cá nhân từ ba năm trước. Khi hệ thống chạy vượt quá giới hạn thử nghiệm phi thương mại mà không có chữ ký số cấp quyền của tôi, nó sẽ tự động kích hoạt hiển thị."
Luật sư của Đức lập tức đứng bật dậy phản công dữ dội: “Mọi thứ cô Ngô làm ra đều thuộc tài sản của công ty theo hợp đồng lao động! Hơn nữa, bằng chứng về cái gọi là blockchain cá nhân của cô không có bất kỳ giá trị pháp lý nào trước tòa án! Nó hoàn toàn có thể được cô chỉnh sửa dấu thời gian cục bộ!”
Tôi nhìn thẳng vào Đức và luật sư của hắn, khẽ mỉm cười lạnh lùng:
"Tôi biết các anh sẽ dùng lập luận này. Vì vậy, ngay từ đêm commit đầu tiên cách đây ba năm, tôi không chỉ lưu trên Git local hay blockchain cá nhân. Tôi đã neo toàn bộ mã băm SHA-256 của các phiên bản mã nguồn lên Bitcoin Mainnet — mạng lưới blockchain công khai lớn nhất thế giới thông qua các giao dịch OP_RETURN."
Tôi bấm nút chuyển slide. Màn hình hiện lên danh sách các Transaction ID (TxIDs) thực tế trên Bitcoin Explorer kèm theo dấu thời gian (Timestamp) vĩnh cửu được xác thực bởi toàn bộ mạng lưới máy tính toàn cầu. Dấu thời gian này khớp hoàn hảo với từng commit Git ký số GPG của tôi, tồn tại trước khi Đức nộp bất kỳ đơn đăng ký PCT quốc tế hay RouteX giả mạo nào tận ba năm.
Trước bằng chứng đanh thép vô tiền khoáng hậu này, toàn bộ hội đồng đầu tư im lặng sững sờ. Trần Minh Triết đứng dậy, gập notebook lại: “MindStack chính thức rút khỏi deal đầu tư này. Và chúng tôi sẽ cung cấp toàn bộ dữ liệu do thám IP cho cơ quan công an.”
Đúng lúc đó, hai chiến sĩ cảnh sát kinh tế bước vào phòng họp, đưa ra lệnh triệu tập đối với Phan Văn Đức vì tội danh lừa đảo chiếm đoạt tài sản và vi phạm sở hữu trí tuệ nghiêm trọng. Lê Ngọc khuỵu xuống ghế, khóc nức nở thú nhận mọi hành vi đồng lõa.
Tôi đứng lặng yên nhìn Đức bị dẫn đi. Kiếp trước, hắn đứng trên sân khấu nhận tràng pháo tay gọi vốn, đẩy mẹ con tôi vào đường cùng. Kiếp này, chính cái sân khấu năm triệu đô đó là nơi chôn vùi danh vọng ăn cắp của hắn mãi mãi.