Chương 8: Chủ Nhân
Ba tháng sau.
Thanh Tâm ngồi trong văn phòng tầng sáu tòa nhà Cityland Tower trên đường Phan Văn Trị, quận Gò Vấp.
Trước mặt cô là bản thiết kế tổng thể dự án Cityland Park Hills giai đoạn hai — mở rộng thêm 126 căn biệt thự, tổng giá trị ước tính một nghìn tám trăm tỷ đồng. Ban giám đốc Cityland vừa bổ nhiệm cô làm Trưởng phòng Thiết kế Kiến trúc — mức lương mới: bốn mươi hai triệu đồng một tháng, chưa kể hoa hồng dự án.
Trên bàn là tấm bảng tên mới đặt: "KTS. Phạm Thị Thanh Tâm — Trưởng phòng Thiết kế Kiến trúc". Chữ khắc laser trên nền gỗ walnut đen.
Điện thoại rung. Tin nhắn Zalo từ bà Phước:
"Con ơi, mẹ nấu canh chua cá lóc rồi. Chiều con về ăn cơm nhé. Mẹ mua thêm mấy trái bắp nếp luộc, con thích ăn mà."
Khoản vay Techcombank chín trăm triệu đồng — mỗi tháng mười bốn triệu gốc và lãi — giờ chỉ còn dư nợ bốn trăm hai mươi triệu. Với mức lương mới và hoa hồng dự án, Thanh Tâm dự tính trả hết trong vòng hai năm tới.
Cô mở ngăn kéo bàn, lấy ra một bức ảnh cũ — ảnh ba cô, ông Phạm Văn Thuận, đứng trước một công trình xây dựng dang dở ở Đại Lộc. Ông mặc áo thun xám, quần kaki lấm lem vôi vữa, tay cầm bay. Phía sau là một căn nhà ba tầng mới đổ xong tầng hai — công trình cuối cùng ba cô xây trước khi ông qua đời vì tai nạn lao động năm 2019.
"Ba ơi, con xây nhà rồi," Thanh Tâm thì thầm, ngón tay lướt qua bức ảnh. "Nhà của con. Không phải nhà người ta."
Nước mắt rơi xuống mặt kính ảnh, nhỏ giọt lên chiếc áo thun xám trong ảnh.
Thanh Tâm mỉm cười, nhắn lại: "Dạ, con về khoảng 6 giờ mẹ ơi. Con cảm ơn mẹ."
Ba tháng qua, bà Phước đã thay đổi.
Bà không còn gọi Thanh Tâm là "người ngoài". Bà không còn ngồi đầu bàn ra lệnh. Thay vào đó, bà bắt đầu nấu cơm — điều mà năm năm trước bà tuyên bố "con dâu phải làm, mẹ chồng không nấu". Bà nấu canh chua bạc hà, kho cá lóc đồng, và luộc bắp nếp — những món mà bà biết Thanh Tâm thích.
Bà cũng bắt đầu tưới cây. Khu vườn nhỏ phía sau nhà — nơi Thanh Tâm trồng mấy chậu rau thơm và bụi húng quế — giờ được bà Phước chăm sóc mỗi sáng. Bà mua thêm một chậu hoa vạn thọ vàng đặt ở ban công tầng hai.
Hùng cũng thay đổi.
Anh ta bắt đầu nấu cơm mỗi tối cô làm về muộn. Món canh bí đao nấu tôm khô của anh ta không ngon — bí đao cắt to quá, tôm khô không xào trước — nhưng Thanh Tâm ăn hết sạch mỗi lần.
Anh ta cũng bắt đầu đọc sách. Trên đầu giường anh ta giờ có một cuốn "Bí mật kiến trúc Việt Nam" — cuốn sách Thanh Tâm thích, mà anh ta mua ở nhà sách Phương Nam trên đường Nguyễn Thị Minh Khai.
Và quan trọng nhất — anh ta bắt đầu giới thiệu cô với bạn bè, khách hàng, với niềm tự hào thật sự:
"Đây là vợ tôi. Kiến trúc sư. Cô ấy thiết kế cả Cityland Park Hills đấy."
Một buổi chiều Chủ nhật, Thanh Tâm đang ngồi ở ban công tầng ba nhìn xuống đường Quang Trung — dòng xe đông đúc, tiếng còi xe buýt, tiếng rao bánh mì — thì bà Phước bưng lên một ly nước cam vắt.
"Con uống đi, nắng quá."
"Cảm ơn mẹ."
Bà Phước ngồi xuống cạnh Thanh Tâm, im lặng một lúc.
"Tâm à, mẹ hỏi con một câu được không?"
"Dạ, mẹ cứ hỏi."
"Căn nhà này... con tự thiết kế đúng không?"
Thanh Tâm gật đầu.
"Dạ. Con vẽ bản thiết kế từ đầu. Mặt bằng, mặt cắt, phối cảnh 3D. Con chọn từng viên gạch nền — loại granite nhập từ nhà máy Eurotile ở Hưng Yên. Con chọn từng thanh xà gồ thép — thép Hòa Phát, tiêu chuẩn Nhật Bản JIS G3101. Con giám sát thợ thi công ba tháng, từ đổ móng đến lắp mái."
Bà Phước nhìn quanh ban công, rồi nhìn xuống phòng khách phía dưới, rồi nhìn lên trần nhà. Như thể bà đang nhìn căn nhà bằng đôi mắt mới.
"Mẹ ở đây năm năm mà không biết," bà nói, giọng nhỏ. "Mẹ tưởng nhà ai đó cho thuê. Mẹ không ngờ... con xây nó."
"Con không chỉ xây nó, mẹ ạ. Con xây nó để ở. Để có một mái nhà cho mình — vì hồi nhỏ, ba mẹ con không có nhà, phải ở nhờ nhà bà ngoại. Con thề với mình rằng khi lớn lên, con sẽ tự xây một căn nhà. Và con đã làm được."
Bà Phước gật đầu chậm rãi, mắt đỏ hoe.
"Con giỏi lắm, Tâm. Mẹ nợ con một lời xin lỗi nữa — không phải vì căn nhà, mà vì mẹ đã không nhìn thấy con là ai suốt năm năm."
Thanh Tâm cầm tay bà Phước — bàn tay nhăn nheo, chai sần vì cả đời làm lụng.
"Mẹ đã nhìn thấy rồi. Bây giờ là được."
Hai người phụ nữ ngồi trên ban công, nhìn xuống đường Quang Trung lúc hoàng hôn. Nắng chiều Sài Gòn hắt lên mặt tiền biệt thự một lớp ánh vàng ấm áp.
Gió chiều thổi nhẹ, mang theo mùi hoa giấy từ hàng rào nhà đối diện và tiếng rao bánh mì của anh bán dạo đạp xe qua.
Căn nhà 127 đường Quang Trung, quận Gò Vấp — do một cô gái quê Quảng Nam thiết kế, mua bằng mồ hôi nước mắt, và bảo vệ bằng luật pháp.
Không còn ai gọi cô là người ngoài nữa.
Vì cô chính là chủ nhân.