Chương 1: Người Ngoài Trong Chính Ngôi Nhà Mình

Mùng hai Tết Ất Tỵ, căn biệt thự ba tầng số 127 đường Quang Trung, phường 10, quận Gò Vấp, thành phố Hồ Chí Minh chật kín người.

Họ hàng nhà chồng kéo về từ khắp nơi — cô Tư từ Biên Hòa, dì Năm từ Long Khánh, bác Bảy từ Đà Lạt. Hai mươi ba người lớn, chín đứa trẻ, chen chúc trong phòng khách rộng sáu mươi mét vuông lát gạch granite nhập khẩu từ Ý.

Thanh Tâm — con dâu trưởng, hai mươi chín tuổi, gốc Đại Lộc, Quảng Nam — đứng trong bếp từ bốn giờ sáng.

Tay cô chặt thịt gà luộc trên thớt gỗ nghiến, con dao Đức Victorinox sắc lẹm xẻ dọc đùi gà một nhát gọn lỏn. Mồ hôi rịn ra ướt đẫm cổ áo bà ba hoa nhài — chiếc áo mẹ đẻ may cho cô từ hồi còn ở quê.

Trên bếp gas Rinnai hai lò, nồi canh khổ qua nhồi thịt đang sôi lục bục, hương rau mùi tàu quyện với mùi tiêu đen Phú Quốc lan khắp tầng một.

"Tâm ơi! Ra dọn mâm cỗ đi!" Tiếng bà Phước — mẹ chồng — vọng từ phòng khách vào bếp, sắc như lưỡi mác.

"Dạ, con đang xắt xong gà, mẹ."

"Xắt hoài! Mà mấy người chờ cô từ sáng tới giờ!"

Thanh Tâm bưng mâm gà luộc ra phòng khách. Hai mươi ba đôi mắt đổ dồn về phía cô — không phải ánh mắt đón chào, mà là ánh mắt soi mói.

Cô Tư ngồi trên ghế sofa da Ý, chân gác lên chiếc đôn gỗ hương, mắt lướt qua Thanh Tâm rồi quay sang bà Phước.

"Chị Phước, con dâu chị nấu ăn được không vậy? Hồi nãy tui thấy nó xắt dưa leo to quá, ai ăn?"

Bà Phước hừ một tiếng, tay quạt nan phe phẩy.

"Dân Quảng Nam mà, biết nấu cái gì. Hồi xưa tui nói thằng Hùng đừng lấy vợ xa, nó không nghe."

Thanh Tâm đặt mâm gà xuống bàn, ngón tay siết chặt cạnh khay inox đến mức trắng bợt. Cô cắn chặt môi, nuốt cục nghẹn trong cổ.

Năm năm làm dâu nhà này, cô đã quen với những lời châm chọc. Nhưng hôm nay, trước mặt hai mươi ba người họ hàng, nó đau hơn mọi lần.

Hùng — chồng cô — ngồi ở góc phòng, bấm điện thoại. Anh ta nghe hết nhưng không nói một lời. Không bao giờ nói.

Anh ta làm nhân viên kinh doanh tại một đại lý Honda ở Tân Bình, lương tháng mười bốn triệu. Chiếc xe Honda City 2021 trắng đỗ trước cổng là tài sản lớn nhất anh ta có — và cũng là thứ anh ta tự hào nhất.

Đĩa giò lụa Phú Hương cắt lát mỏng xếp hình hoa trên chiếc đĩa sứ Minh Long. Thanh Tâm đã mua bộ đĩa sứ này ở showroom Minh Long trên đường Nguyễn Thái Bình, quận 1 — bốn mươi sáu cái đĩa các loại, tổng cộng hai triệu tám trăm nghìn đồng. Mỗi chiếc đĩa đều có hoa sen hồng ở viền.

Cô bưng tiếp nồi thịt kho hột vịt — thịt ba chỉ kho với nước dừa Bến Tre, trứng vịt muối từ chợ Bà Chiểu. Mùi caramel quyện với nước mắm Phú Quốc loại nhất, thơm nức mũi.

"Cho mấy đứa nhỏ ăn trước đi," dì Năm nói, không nhìn Thanh Tâm. "Bộ tính bắt người ta chờ à?"

Thanh Tâm không đáp. Cô bê nồi thịt kho đặt lên bếp từ Bosch giữ ấm — chiếc bếp từ cô chọn từ catalogue nhập khẩu Đức, giá mười bốn triệu, lắp âm trong mặt bàn đá thạch anh Caesarstone trắng vân xám.

Mỗi thứ trong căn bếp này đều là lựa chọn cẩn thận của một kiến trúc sư. Tay cầm tủ bếp là Häfele nhập khẩu Đức. Bản lề là Blum của Áo. Máy rửa chén là Bosch Series 6. Hệ thống chiếu sáng âm trần là đèn LED Philips điều chỉnh được ba mức sáng.

Nhưng không ai trong hai mươi ba vị khách biết điều đó. Họ chỉ thấy một cô con dâu quê Quảng Nam đang phục vụ bữa cơm Tết.

"Tâm nè," dì Năm — em gái bà Phước, người đàn bà mập mạp đeo vòng vàng đầy hai cổ tay — gọi cô lại. "Nghe nói con làm bên thiết kế hả? Vẽ cái gì đó à?"

"Dạ, con là kiến trúc sư, dì."

"Kiến trúc sư?" Dì Năm cười phá lên, mỡ trên cằm rung rinh. "Nghe sang vậy mà coi bộ cũng không khá giả gì. Nhà cửa thì ở nhờ mẹ chồng, xe cộ thì đi chung với chồng. Kiến trúc sư kiểu gì vậy?"

Hai mươi ba người cười rộ lên.

Thanh Tâm đứng giữa phòng khách, mâm gà trên tay, nụ cười đông cứng trên môi.

Cô không biết rằng ba tầng phía trên cô — ba tầng biệt thự mà hai mươi ba người họ hàng đang ngồi, đang ăn, đang cười nhạo cô — toàn bộ đều thuộc quyền sở hữu duy nhất của cô.

Sổ hồng nằm trong két sắt văn phòng của cô tại Cityland Park Hills, cách đây ba cây số.

Nhưng đó là chuyện của ngày mai. Hôm nay, cô chỉ cần sống sót qua bữa cơm Tết này.

Thanh Tâm đặt mâm gà xuống, quay lưng bước vào bếp. Sau lưng cô, tiếng dì Năm vẫn vọng theo: "Thôi để tui dọn cho. Con dâu kiểu này thì người ngoài cũng vậy thôi."

Người ngoài.

Hai chữ đó đóng vào ngực Thanh Tâm như một cây đinh thép.

Cô vào bếp, tựa lưng vào tủ bếp gỗ MDF phủ Acrylic trắng bóng — chiếc tủ bếp cô tự thiết kế, tự đặt hàng từ xưởng mộc Bình Dương, tự giám sát lắp đặt từng bản lề Blum nhập khẩu Áo.

Mọi thứ trong căn nhà này — từ viên gạch nền đến thanh xà gồ trên mái — đều mang dấu tay cô. Vì cô không chỉ mua nó. Cô thiết kế nó.

Thanh Tâm hít một hơi sâu, lau mắt bằng cánh tay áo bà ba.

"Người ngoài..." cô thì thầm. "Được rồi. Chờ coi ai mới là người ngoài."

Home Trước Sau
Cài đặt Đọc truyện
Cỡ chữ
Kiểu Chữ
Phông Nền
💬 Bình luận đoạn
Đang tải bình luận...