Chương 5: Cuộc Đối Chất Trước Mặt Cả Họ
Bà Phước không chịu dừng lại. Bà chọn cách khác: huy động cả họ.
Chủ nhật tuần sau, bà gọi hết họ hàng hai bên — cô Tư, dì Năm, bác Bảy, thêm cả ông chú họ Nguyễn Văn Lộc từ quận 12 — về nhà 127 Quang Trung để "họp gia đình".
Mười bốn người ngồi kín phòng khách. Trên bàn có trà, bánh tráng cuốn, và một tập giấy mà bà Phước chuẩn bị từ trước.
Thanh Tâm bước vào phòng, thấy toàn bộ "quân đội" đã triển khai. Cô biết đây là cuộc tấn công tổng lực — dùng áp lực dòng họ để buộc cô nhượng bộ.
Nhưng cô cũng đã chuẩn bị.
"Tâm, ngồi xuống," bà Phước nói, giọng trịnh trọng. "Hôm nay gia đình họp để giải quyết chuyện nhà cửa."
Ông chú Lộc — người lớn tuổi nhất trong họ, sáu mươi bảy tuổi, tóc bạc, đeo kính lão — lên tiếng với vẻ uy nghiêm.
"Tâm à, chú nghe chuyện rồi. Con nói căn nhà này đứng tên con. Nhưng Hùng là chồng con, bà Phước là mẹ chồng. Gia đình thì phải hòa thuận. Con có thể chia sẻ quyền sở hữu cho gia đình chồng không?"
Thanh Tâm nhìn quanh phòng. Mười bốn đôi mắt nhìn cô — có ánh mắt thương hại, có ánh mắt tò mò, nhưng đa số là ánh mắt chờ đợi cô nhượng bộ.
"Chú Lộc, con kính trọng chú," Thanh Tâm nói, giọng bình tĩnh. "Nhưng trước khi con trả lời, con muốn hỏi cả nhà một câu: Có ai ở đây từng đóng góp một đồng nào vào căn nhà này không?"
Im lặng.
"Có ai ở đây biết con mua căn nhà này bao nhiêu tiền không?"
Im lặng.
"Có ai ở đây biết mỗi tháng con trả bao nhiêu tiền gốc và lãi cho ngân hàng Techcombank không?"
Im lặng dài hơn.
"Vậy con xin trả lời." Thanh Tâm mở túi xách, lấy ra một tập hồ sơ đã chuẩn bị kỹ lưỡng — luật sư Phúc đã giúp cô đóng thành bộ, có bìa nhựa trong, có mục lục.
"Đây là bản sao công chứng hợp đồng mua bán căn biệt thự số 127 Quang Trung, ký ngày 5 tháng 7 năm 2022, giữa chủ đầu tư — ông Nguyễn Văn Tùng — và con. Giá mua: bốn tỷ chín trăm triệu đồng."
Cô đặt tờ đầu tiên lên bàn.
"Đây là sao kê tài khoản Techcombank, thể hiện giao dịch chuyển khoản bốn tỷ đồng tiền đặt cọc và thanh toán đợt một, ngày 10 tháng 7 năm 2022. Nguồn tiền: từ tài khoản tiết kiệm Techcombank số 1903XXXX, tích lũy trong bốn năm làm việc tại Cityland."
Tờ thứ hai.
"Đây là hợp đồng tín dụng với Techcombank, khoản vay chín trăm triệu đồng, kỳ hạn mười năm, đứng tên con. Mỗi tháng con trả mười bốn triệu đồng gốc và lãi — tự động trừ từ tài khoản lương Cityland."
Tờ thứ ba.
"Và đây là bản trích lục sổ hồng, xác nhận quyền sở hữu duy nhất thuộc về Phạm Thị Thanh Tâm, cấp ngày 12 tháng 8 năm 2022 — bảy tháng trước ngày con đăng ký kết hôn với anh Hùng."
Cô đặt tờ cuối cùng lên bàn, ngay ngắn bên cạnh ba tờ trước.
Phòng khách im phăng phắc. Mười bốn người nhìn bốn tờ giấy trên bàn như nhìn một bom nổ chậm.
Dì Năm — người đã cười nhạo cô hôm Tết — há hốc miệng, chiếc vòng vàng trên cổ tay lấp lánh khi bà ta với tay cầm tờ sao kê ngân hàng lên xem.
"Bốn tỷ..." dì Năm lẩm bẩm, mắt trợn tròn.
Ông chú Lộc chỉnh lại kính lão, đọc kỹ hợp đồng mua bán.
"Tâm à," ông nói sau một phút im lặng, giọng đã đổi hoàn toàn — từ trịnh trọng sang tôn trọng. "Chú... chú không biết. Bà Phước, sao bà không nói cho chúng tôi biết điều này?"
Bà Phước ngồi sững, mặt trắng bệch. Đôi môi bà mấp máy nhưng không phát ra tiếng.
"Bà ấy cũng không biết, chú Lộc ạ," Thanh Tâm nói. "Con chưa từng nói cho ai trong gia đình chồng biết. Vì con sợ — sợ chính điều đang xảy ra hôm nay: người ta sẽ đòi chia tài sản mà không phải của mình."
Câu nói đó rơi xuống phòng khách nặng như chì.
Cô Tư — chị gái bà Phước — đứng dậy, ánh mắt ái ngại nhìn em gái mình.
"Phước ơi, thôi. Nhà người ta, tiền người ta. Mình sai rồi."
Cô Tư ngồi xuống, quạt nan phe phẩy, mặt đỏ bừng vì ngượng. Bà nhớ lại lời mình nói hôm Tết: "Con dâu chị nấu ăn được không vậy?" Giờ thì bà biết — "con dâu" đó mua được căn nhà năm tỷ bằng tài năng kiến trúc.
Dì Năm — người hỏi "kiến trúc sư kiểu gì" — lặng lẽ đặt lại tờ sao kê ngân hàng xuống bàn, rồi xoay chiếc vòng vàng trên cổ tay, mắt nhìn đi chỗ khác.
Ông chú Lộc đứng dậy, chỉnh lại cổ áo sơ mi.
"Tôi đã hiểu. Tâm à, chú xin lỗi con. Chú đến đây vì Phước nhờ, chứ chú không biết đầu đuôi. Bây giờ chú biết rồi — con đúng. Không ai có quyền đòi chia tài sản riêng của con."
Ông quay sang bà Phước.
"Phước à, em dừng lại đi. Em sai từ đầu. Đừng để chuyện này phải ra tòa, xấu mặt cả dòng họ."
Bà Phước ngồi im, nước mắt chảy xuống má nhăn nheo. Không phải nước mắt của kẻ nhận lỗi — mà là nước mắt của người bị cả họ nhìn thấy sự tham lam của mình.
Mười bốn người lần lượt đứng dậy. Cô Tư kéo dì Năm ra ngoài, thì thầm: "Thôi về. Xấu hổ quá."
Trong vòng hai mươi phút, phòng khách trống trơn. Chỉ còn bà Phước ngồi trên sofa, Hùng đứng ở góc phòng, và Thanh Tâm — đứng giữa nhà, bốn tờ giấy vẫn nằm ngay ngắn trên bàn.
Bà Phước bật khóc. Không phải khóc hối hận — mà khóc vì mất mặt trước cả dòng họ.