Chương 2: Bí Mật Của Kiến Trúc Sư Quê Quảng Nam
Thanh Tâm sinh năm 1997 tại xã Đại Hiệp, huyện Đại Lộc, tỉnh Quảng Nam.
Ba cô là thợ hồ, cả đời xây nhà cho người ta mà không có nổi một căn nhà tử tế cho gia đình mình. Mẹ cô bán bún mắm ở chợ Hà Lam, mỗi ngày dậy từ ba giờ sáng, nấu nồi bún ba mươi ký rồi gánh bộ hai cây số ra chợ.
Thanh Tâm học giỏi. Giỏi đến mức thầy giáo chủ nhiệm tự tay viết đơn xin học bổng cho cô. Cô đỗ đại học Kiến trúc thành phố Hồ Chí Minh với số điểm cao thứ ba khóa — 27,5 điểm, trong khi điểm chuẩn năm đó là 22.
Bốn năm đại học, cô sống bằng tiền học bổng và tiền làm thêm — vẽ phối cảnh 3D cho các văn phòng kiến trúc nhỏ quanh quận 3. Mỗi bản vẽ bốn trăm nghìn đồng, mỗi tháng cô vẽ khoảng mười lăm đến hai mươi bản.
Năm đầu tiên ở Sài Gòn, cô thuê phòng trọ mười lăm mét vuông ở quận Bình Thạnh — tháng một triệu hai trăm nghìn đồng, chia đôi với bạn cùng phòng. Phòng trọ nóng như lò nung vào mùa hè, mái tôn hắt nhiệt xuống, quạt trần quay cũng không đủ mát.
Nhưng trong phòng trọ đó, Thanh Tâm vẽ hàng trăm bản thiết kế. Từ nhà phố năm tầng ở quận 7 đến biệt thự nghỉ dưỡng ở Đà Lạt. Bàn vẽ là chiếc bàn nhựa Duy Tân kê sát cửa sổ, để tận dụng ánh sáng tự nhiên. Cô mua bộ bút kỹ thuật Rotring 0.1 đến 0.8 giá bốn trăm nghìn — đắt gấp ba bữa ăn một tuần — và giữ nó như báu vật.
Đến năm thứ ba, giáo sư hướng dẫn đồ án — thầy Nguyễn Hữu Danh, Phó khoa Kiến trúc — nhận xét: "Tâm có khả năng hiểu không gian bẩm sinh. Bản vẽ của em sống, không phải chỉ đúng kỹ thuật." Thầy Danh chính là người giới thiệu cô vào Cityland sau khi ra trường.
Tại Cityland, Thanh Tâm bắt đầu từ vị trí junior. Công việc hàng ngày: vẽ mặt bằng chi tiết từng căn nhà phố theo đồ án tổng thể do kiến trúc sư trưởng duyệt. Cô vẽ trên AutoCAD, mỗi bản vẽ phải chính xác đến từng milimet.
Sáu tháng đầu, cô bị trả lại bản vẽ mười bốn lần vì lỗi kỹ thuật — chưa tính đúng khoảng lùi theo quy hoạch quận Gò Vấp, chưa tuân thủ tiêu chuẩn phòng cháy chữa cháy TCVN 2622, hoặc chưa tối ưu hệ thống thoát nước theo QCVN 01:2021/BXD.
Nhưng cô học nhanh. Sau một năm, cô không còn bị trả bản vẽ. Sau hai năm, cô là kiến trúc sư duy nhất được khách hàng VIP chỉ định đích danh.
Ra trường, cô xin vào Công ty cổ phần Đầu tư Cityland — một trong những chủ đầu tư bất động sản lớn nhất khu vực Gò Vấp. Bắt đầu từ vị trí kiến trúc sư junior, lương chín triệu đồng.
Nhưng Thanh Tâm không chỉ vẽ nhà. Cô hiểu nhà.
Sau hai năm, cô được thăng chức lên kiến trúc sư chính, phụ trách thiết kế mặt bằng tổng thể cho dự án Cityland Park Hills — khu đô thị cao cấp trên đường Phan Văn Trị, quận Gò Vấp. Dự án gồm 392 căn biệt thự và nhà phố liền kề, tổng giá trị ước tính ba nghìn tỷ đồng.
Năm 2022, khi dự án hoàn thành giai đoạn một, ban lãnh đạo Cityland thưởng cho Thanh Tâm một khoản tiền hoa hồng đặc biệt — hai tỷ tám trăm triệu đồng — vì thiết kế của cô đã giúp dự án bán hết 100% trong vòng bốn tháng mở bán.
Cộng với tiền tích góp bốn năm đi làm — khoảng một tỷ hai trăm triệu — Thanh Tâm đủ tiền mua một căn biệt thự riêng.
Nhưng cô không mua ở Cityland. Cô mua căn biệt thự số 127 đường Quang Trung — cách Cityland ba cây số, mặt tiền đường lớn, ba tầng, diện tích đất tám mươi lăm mét vuông, diện tích sàn hai trăm bốn mươi mét vuông.
Giá mua: bốn tỷ chín trăm triệu đồng. Vay thêm ngân hàng Techcombank chín trăm triệu, kỳ hạn mười năm, lãi suất 7,5% năm.
Sổ hồng đứng tên: Phạm Thị Thanh Tâm. Cấp ngày 12 tháng 8 năm 2022.
Cô mua nhà trước khi quen Hùng.
Gặp Hùng tại buổi khai trương showroom Honda Tân Bình — cô đến xem xe Honda HR-V, anh ta là nhân viên tư vấn. Hùng đẹp trai, nói chuyện duyên, và quan trọng nhất — anh ta không hỏi cô kiếm được bao nhiêu tiền.
Họ yêu nhau sáu tháng, cưới nhau vào tháng 3 năm 2023.
Khi cưới, Thanh Tâm không nói cho Hùng biết cô sở hữu căn biệt thự. Cô chỉ nói: "Em có một căn nhà nhỏ ở Gò Vấp, mình về đó ở nhé."
Hùng đồng ý. Bà Phước — mẹ Hùng — cũng đồng ý. Bà tưởng đó là nhà thuê hoặc nhà ba mẹ Thanh Tâm cho mượn.
Không ai hỏi ai là chủ sổ hồng. Và Thanh Tâm không nói.
Vì cô biết — nếu gia đình chồng biết cô giàu, họ sẽ nhìn cô bằng con mắt khác. Không phải tốt hơn, mà là tham hơn.
Năm năm qua, bà Phước dọn về ở cùng. Bà chiếm phòng lớn nhất tầng hai — phòng master có ban công nhìn ra đường Quang Trung. Bà bắt Thanh Tâm nấu cơm, giặt đồ, dọn nhà. Bà gọi cô là "con bé quê" trước mặt hàng xóm.
Và bà luôn gọi cô là "người ngoài" — hai chữ đó được lặp đi lặp lại trong mỗi bữa cơm, mỗi cuộc gọi điện thoại với họ hàng, mỗi lần giới thiệu Thanh Tâm với hàng xóm: "Đây là con dâu, dân Quảng Nam, người ngoài thôi."
Thanh Tâm chịu đựng. Không phải vì cô yếu — mà vì cô đang chờ. Chờ đúng thời điểm.
Và thời điểm đó sắp đến.