Chương 7: Cuộc Đối Mặt Cuối Cùng
Hai ngày sau, vào buổi tối thứ Sáu, Thanh Tâm nghe thấy tiếng nói chuyện từ phòng khách tầng một.
Giọng Hùng — run, nhưng rõ ràng:
"Mẹ, con cần nói chuyện với mẹ."
"Nói gì?"
"Về căn nhà này. Về Tâm."
Thanh Tâm đứng ở đầu cầu thang tầng hai, lắng nghe. Tim cô đập nhanh, nhưng cô không xuống — đây là cuộc chiến của Hùng, cô không thể đánh thay anh ta.
"Mẹ ơi, căn nhà này... căn nhà này là của Tâm. Con đã kiểm tra rồi. Sổ hồng đứng tên vợ con. Cô ấy mua trước khi cưới con."
"Mẹ biết rồi!" Bà Phước gắt. "Nhưng cô ta là vợ con, tài sản phải là chung!"
"Không phải, mẹ. Tài sản trước hôn nhân là tài sản riêng. Luật quy định vậy. Con đã đọc."
"Mày đọc luật?" Bà Phước cười khẩy, nhưng giọng đã mất đi sự sắc bén. "Từ bao giờ mày biết đọc luật?"
"Từ khi con nhận ra mẹ sai, mẹ ạ."
Im lặng kéo dài. Thanh Tâm nghe tiếng đồng hồ treo tường tích tắc, tiếng quạt trần quay rù rù, và tiếng thở nặng nề của bà Phước.
"Mẹ ơi," Hùng tiếp tục, giọng mềm hơn, "Tâm là vợ con. Năm năm nay cô ấy nấu cơm cho mẹ, giặt đồ cho mẹ, chăm sóc mẹ khi mẹ bị viêm khớp gối nằm liệt hai tuần — mẹ nhớ không? Lúc đó cô ấy xin nghỉ phép, ở nhà xoa bóp chân cho mẹ mỗi tối."
"Mẹ nhớ..." Bà Phước nói nhỏ.
"Mà mẹ gọi cô ấy là 'người ngoài'. Mẹ nói trước mặt cả họ, làm cô ấy nhục."
"Mẹ chỉ..."
"Mẹ chỉ nghĩ cô ấy nghèo, đúng không? Dân Quảng Nam lên Sài Gòn, không tiền, không thế lực. Nhưng mẹ ơi, cô ấy mua được căn nhà năm tỷ trước khi ba mươi tuổi. Cô ấy thiết kế khu đô thị ba nghìn tỷ cho Cityland. Cô ấy giỏi hơn con, giỏi hơn Ngọc Hà, giỏi hơn tất cả nhà mình gộp lại."
"Con nói nữa này, mẹ," Hùng tiếp tục, giọng mỗi lúc một chắc hơn — như một người cuối cùng đã tìm được xương sống của mình. "Mẹ ở nhà này năm năm — ăn cơm Tâm nấu, ngủ giường Tâm mua, tắm nước nóng từ bình Ariston Tâm lắp. Mà mẹ gọi cô ấy là 'dân quê Quảng Nam, biết cái gì'. Mẹ có biết điều gì không?"
Bà Phước không đáp. Chỉ nghe tiếng thở dài nặng nề.
"Tâm tốt nghiệp đại học Kiến trúc loại giỏi, mẹ ạ. Điểm thi đầu vào cao thứ ba khóa. Thầy giáo tự viết thư giới thiệu cho cô ấy vào Cityland. Hiện tại cô ấy là kiến trúc sư chính, thiết kế khu đô thị Cityland Park Hills — dự án lớn nhất Gò Vấp."
"Mẹ... mẹ không biết..."
"Mẹ không biết vì mẹ không hỏi. Năm năm nay, mẹ chỉ nhìn thấy một cô con dâu phục vụ bếp núc. Mẹ không hỏi cô ấy làm gì ở công ty, không hỏi cô ấy kiếm bao nhiêu tiền, không hỏi cô ấy mơ ước gì. Mẹ chỉ hỏi: 'Sao chưa nấu cơm?' và 'Sao chưa dọn nhà?'"
Tiếng bà Phước nấc lên — một tiếng nấc nhỏ, nhưng Thanh Tâm ở cầu thang nghe rõ mồn một.
Thanh Tâm đứng ở cầu thang, nước mắt lăn dài trên má. Đây là lần đầu tiên trong năm năm, Hùng nói thật về cô trước mặt mẹ mình.
"Con xin mẹ," Hùng nói, giọng nghẹn, "đừng ép Tâm nữa. Nếu mẹ tiếp tục, con sợ... con sợ mất cô ấy. Và nếu mất cô ấy, con không còn gì cả."
Bà Phước im lặng rất lâu.
Rồi Thanh Tâm nghe tiếng khóc — tiếng khóc của bà Phước. Không phải khóc vì mất mặt như hôm trước. Mà khóc vì lần đầu tiên, bà nhìn thấy sự thật: bà đã đối xử tệ với người phụ nữ tốt nhất trong gia đình mình.
"Mẹ... mẹ xin lỗi," bà Phước nói, giọng run rẩy. "Mẹ già rồi, mẹ sai. Mẹ không nên gọi con Tâm là người ngoài."
"Mẹ nói với cô ấy, không phải với con."
"Mẹ sẽ nói. Mẹ hứa."
Thanh Tâm bước xuống cầu thang, từng bước nhẹ nhàng. Bà Phước ngẩng lên, thấy con dâu, mắt bà đỏ hoe.
"Tâm à..."
"Con nghe hết rồi, mẹ."
Bà Phước đứng dậy, bước tới trước mặt Thanh Tâm. Lần đầu tiên trong năm năm, bà nhìn con dâu mà không phải nhìn xuống — vì lúc này, bà đang cúi đầu.
"Mẹ xin lỗi con. Con không phải người ngoài. Con là người nhà."
Thanh Tâm nhìn bà Phước, rồi nhìn Hùng. Hùng đứng phía sau mẹ, mắt đỏ, hai tay buông thõng bên người.
Cô bước tới, ôm bà Phước.
"Con tha thứ cho mẹ."
Ba chữ đó nhẹ bẫng, nhưng nặng hơn bốn tỷ chín trăm triệu đồng.
Ngoài cửa sổ, đường Quang Trung đã lên đèn. Ánh đèn đường LED trắng hắt vào phòng khách qua lớp rèm vải, pha trộn với ánh đèn vàng bên trong — tạo thành một thứ ánh sáng nửa ấm nửa lạnh, như cuộc sống gia đình họ suốt năm năm qua.
Hùng đứng phía sau, nhìn mẹ mình ôm vợ mình. Mắt anh đỏ, nhưng lần này anh không cúi đầu. Lần này anh đứng thẳng.
Đêm hôm đó, Thanh Tâm nằm trên giường tầng ba, nhìn lên trần nhà — trần thạch cao phẳng mịn mà cô đã tự vẽ chi tiết kỹ thuật, từ khung xương thép nhẹ đến lớp bả matit Saint-Gobain. Mỗi chi tiết trong căn nhà này cô đều thuộc lòng.
Điện thoại rung. Tin nhắn Zalo từ luật sư Phúc: "Nghe Hùng nói chuyện với mẹ rồi. Tốt lắm. Thầy nghĩ mọi chuyện sẽ ổn. Nhưng em vẫn giữ sổ hồng ở văn phòng nhé — phòng xa."
Thanh Tâm nhắn lại: "Dạ, em hiểu. Cảm ơn thầy."
Cô đặt điện thoại xuống, nhắm mắt.
Lần đầu tiên trong năm năm, cô ngủ mà không mơ thấy ác mộng.