Chương 2: Người Hưởng Lợi Từ Đám Cháy

Ngày thứ nhất sau đình chỉ.

Trần Minh về căn phòng trọ ở quận Bình Tân, đóng cửa, kéo rèm, và mở chiếc GoPro.

Video dài bốn tiếng mười bảy phút — toàn bộ ca trực đêm qua. Anh tua đến 3:02 — thời điểm camera an ninh ghi lại anh rời cổng B2. Trên video GoPro, anh đang đi bộ dọc hành lang khu B3, kiểm tra van chữa cháy số 7. Góc quay rõ ràng: đồng hồ trên tường hành lang hiện 3:04, phía sau anh là kho nguyên liệu khu B3 — không phải nhà máy Hưng Phát.

Anh tua tiếp đến 3:17 — lúc tiếng còi báo cháy rú lên. Video ghi lại phản ứng của anh: giật mình, nhìn về phía nhà máy Hưng Phát, rồi chạy. GoPro rung lắc theo từng bước chân.

Bằng chứng ngoại phạm hoàn hảo.

Nhưng Trần Minh không chỉ cần chứng minh mình vô tội. Anh cần tìm ra ai đã châm lửa — và tại sao.

Anh mở laptop, bắt đầu nghiên cứu.


Nhà máy dệt Hưng Phát thuộc Công ty Cổ phần Dệt may Hưng Phát, thành lập năm 2015, vốn điều lệ năm mươi tỷ đồng. Tổng Giám đốc: Lê Đức Thắng, năm mươi bốn tuổi, từng là Phó Giám đốc Sở Công Thương TP.HCM trước khi nghỉ hưu sớm để kinh doanh.

Trần Minh nhớ: ba tháng trước, anh nghe đồng nghiệp trong Ban Quản lý khu công nghiệp nói rằng nhà máy Hưng Phát đang gặp khó khăn tài chính. Đơn hàng xuất khẩu giảm mạnh do thị trường Mỹ áp thuế chống bán phá giá, doanh thu quý III giảm bốn mươi phần trăm so với cùng kỳ.

Anh tra cứu trên Google: "Nhà máy dệt Hưng Phát bảo hiểm."

Kết quả: Hưng Phát đã mua bảo hiểm cháy nổ tại Công ty Bảo hiểm Phú An — gói Platinum, mức bồi thường tối đa hai trăm tỷ đồng. Hợp đồng bảo hiểm được ký cách đây sáu tháng — tức là ngay sau khi doanh thu bắt đầu giảm.

Mua bảo hiểm trước khi cháy. Mức bồi thường cao hơn giá trị thiệt hại. Đây là dấu hiệu kinh điển của gian lận bảo hiểm.

Nhưng ai là người thực hiện? Lê Đức Thắng — chủ nhà máy — là nghi phạm rõ ràng nhất. Nhưng ông ta không thể tự châm lửa — ông ta cần người bên trong khu công nghiệp.

Trần Minh nghĩ đến một người: Hoàng Gia Bảo, Phó Ban quản lý Khu công nghiệp Tân Tạo. Người đã ngồi đối diện anh sáng nay trong phòng họp, mặt lạnh như đá, không hỏi một câu nào để bênh vực anh — dù anh là nhân viên dưới quyền bốn năm.

Trần Minh mở hồ sơ nhân sự điện tử — anh vẫn có quyền truy cập vì tài khoản chưa bị khóa. Anh tra cứu thông tin Hoàng Gia Bảo.

Bốn mươi bảy tuổi. Tốt nghiệp Đại học Bách khoa TP.HCM. Vào Ban Quản lý khu công nghiệp năm 2018. Trước đó — và đây là chi tiết khiến Trần Minh dừng lại — Hoàng Gia Bảo từng là Trưởng phòng Kỹ thuật tại Công ty Bảo hiểm Phú An.

Phú An. Cùng công ty bảo hiểm đã bán gói Platinum cho Hưng Phát.

Trần Minh đóng laptop. Anh cần thêm bằng chứng — nhưng bức tranh đang dần hiện lên.

Ông chủ nhà máy Hưng Phát mua bảo hiểm cháy nổ mức cao bất thường. Phó Ban quản lý khu công nghiệp — cựu nhân viên công ty bảo hiểm — có khả năng tiếp cận hệ thống PCCC. Và kỹ sư PCCC Nguyễn Trần Minh được chọn làm vật tế thần.

Anh nhìn chiếc GoPro trên bàn. Bốn tiếng mười bảy phút video — nặng 28 gigabyte.

Hai mươi tám gigabyte sự thật. Nhưng chỉ một mình anh biết nó tồn tại.

Home Trước Sau
Cài đặt Đọc truyện
Cỡ chữ
Kiểu Chữ
Phông Nền
💬 Bình luận đoạn
Đang tải bình luận...