Chương 3: Log Hệ Thống Bị Sửa

Ngày thứ hai.

Trần Minh không ngồi yên. Anh liên lạc với Đặng Văn Phúc — đồng nghiệp cũ ở Phòng Cảnh sát PCCC, giờ là Thiếu tá phụ trách điều tra cháy nổ.

"Phúc, tao cần mày giúp một việc."

"Mày đang bị nghi phạm trong vụ Hưng Phát, Minh. Tao không thể can thiệp."

"Tao không nhờ mày can thiệp. Tao nhờ mày kiểm tra một thứ: log hệ thống Notifier NFS2-3030 của nhà máy Hưng Phát. Hệ thống đó lưu log trên hai nơi — server nội bộ và cloud backup của hãng Notifier. Nếu ai đó sửa log trên server nội bộ, bản cloud sẽ khác."

Im lặng trên điện thoại. Rồi Phúc nói: "Mày chắc không?"

"Hệ thống Notifier NFS2-3030 đời 2022 trở lên có tính năng cloud backup tự động qua giao thức MQTT. Bản backup không thể sửa từ phía người dùng — chỉ hãng Notifier mới có quyền. Nếu log nội bộ nói tài khoản của tao tắt hệ thống, nhưng bản cloud nói khác — thì ai đó đã sửa log."

"Để tao kiểm tra. Nhưng mày phải giữ im chuyện này."

"Được."


Trong lúc chờ Phúc, Trần Minh tiếp tục điều tra Hoàng Gia Bảo.

Anh biết rằng với tư cách Phó Ban quản lý, Bảo có thẻ truy cập tất cả cơ sở hạ tầng trong khu công nghiệp — bao gồm phòng điều khiển PCCC trung tâm, nơi đặt bảng điều khiển Notifier. Bảo cũng có mật khẩu quản trị hệ thống — vì anh ta từng yêu cầu Trần Minh cấp quyền "để phục vụ công tác quản lý" cách đây một năm.

Trần Minh kiểm tra lại email cũ. Đúng: ngày 15 tháng 3 năm ngoái, Hoàng Gia Bảo gửi email yêu cầu cấp tài khoản admin trên hệ thống PCCC. Trần Minh đã cấp theo quy trình — vì Bảo là cấp trên trực tiếp.

Tức là Bảo có quyền đăng nhập, thay đổi cấu hình, và tắt hệ thống báo cháy. Và quan trọng hơn — Bảo có quyền sửa log.

Trần Minh forward email đó cho Phúc, kèm ghi chú: "Kiểm tra xem tài khoản admin này có log đăng nhập vào đêm cháy không."


Chiều hôm đó, Trần Minh nhận cuộc gọi từ một số lạ.

"Anh Minh? Tôi là Nguyễn Thị Hạnh, nhân viên kế toán nhà máy Hưng Phát. Tôi cần gặp anh."

"Tại sao?"

"Vì tôi biết ai đã châm lửa. Và tôi sợ."

Trần Minh hẹn gặp Hạnh tại quán cà phê trên đường Kinh Dương Vương, quận Bình Tân — đủ xa khu công nghiệp để không bị phát hiện.

Hạnh đến muộn mười phút. Cô ba mươi tuổi, gầy, mắt có quầng thâm, tay cầm ly nước run nhẹ.

"Anh Minh, tôi làm kế toán cho Hưng Phát ba năm. Hai tuần trước vụ cháy, giám đốc Lê Đức Thắng bảo tôi chuẩn bị hồ sơ yêu cầu bồi thường bảo hiểm. Ông ta đưa tôi danh sách tài sản — nhưng giá trị ghi trong danh sách cao hơn giá trị thực ít nhất ba lần."

"Chuẩn bị hồ sơ bồi thường trước khi cháy?"

"Dạ. Ông ta nói 'chuẩn bị sẵn để phòng trường hợp'. Lúc đó tôi không nghĩ gì. Nhưng khi nhà máy cháy thật, tôi hiểu."

Trần Minh nhìn Hạnh. Đôi mắt cô đầy sợ hãi — nhưng cũng đầy phẫn nộ.

"Chị có giữ bản danh sách đó không?"

"Có. Tôi photo một bản giấu ở nhà. Và tôi có email ông Thắng gửi cho tôi với file đính kèm — ngày gửi là hai tuần trước vụ cháy."

Trần Minh cảm thấy mạch máu đập nhanh hơn. Đây là bằng chứng mấu chốt: email có timestamp, chứng minh Lê Đức Thắng đã chuẩn bị hồ sơ bồi thường bảo hiểm trước khi cháy.

"Chị Hạnh, tôi cần chị forward email đó cho tôi. Và tôi cần chị sẵn sàng làm nhân chứng."

Hạnh nhìn xuống ly cà phê, hai tay nắm chặt.

"Tôi sợ, anh Minh. Ông Thắng có quan hệ rộng. Nếu ông ta biết tôi tiết lộ..."

"Tôi hiểu. Nhưng nếu chị không lên tiếng, tôi sẽ vào tù vì tội phóng hỏa — một tội mà tôi không làm. Và ông Thắng sẽ nhận hai trăm tỷ tiền bảo hiểm cho một vụ cháy mà chính ông ta gây ra."

Hạnh im lặng rất lâu.

Rồi cô gật đầu.

Home Trước Sau
Cài đặt Đọc truyện
Cỡ chữ
Kiểu Chữ
Phông Nền
💬 Bình luận đoạn
Đang tải bình luận...