Chương 5: Đường Tiền
Trần Quang ngồi đối diện em trai trong quán cơm bình dân trên đường Tên Lửa, Bình Tân. Anh bốn mươi tuổi, mặc sơ mi trắng, mặt nghiêm, hai tay đan trước ngực.
"Minh, em biết anh không thể cung cấp sao kê của khách hàng. Đó là vi phạm Luật Các Tổ chức Tín dụng."
"Em biết. Em không nhờ anh cung cấp sao kê. Em nhờ anh xác nhận một thông tin: Hoàng Gia Bảo có tài khoản tại Vietcombank Bình Tân không?"
Trần Quang im lặng một lúc.
"Có."
"Trong sáu tháng qua, tài khoản đó có giao dịch lớn bất thường không?"
"Minh..."
"Anh ơi, em đang bị vu oan tội phóng hỏa. Nếu không tìm ra bằng chứng trong bốn ngày, em sẽ bị khởi tố. Em không cần số cụ thể — chỉ cần biết có hay không."
Trần Quang nhìn em trai. Đôi mắt Trần Minh — đôi mắt mà anh đã nhìn thấy từ khi nó còn là thằng nhóc mười tuổi chạy theo anh ra cánh đồng ở Củ Chi — bây giờ đầy mệt mỏi nhưng kiên quyết.
"Có," Trần Quang nói, giọng rất nhỏ. "Ba tháng trước, tài khoản của Hoàng Gia Bảo nhận một khoản chuyển đến hai tỷ đồng từ một công ty tên 'Công ty TNHH Tư vấn Đại Thắng'. Anh nhớ vì cái tên nghe kỳ — và vì số tiền lớn bất thường so với mức lương công chức."
Công ty TNHH Tư vấn Đại Thắng. Đại Thắng. Lê Đức Thắng.
Trần Minh tra cứu trên điện thoại: Công ty TNHH Tư vấn Đại Thắng, thành lập tháng 1 năm nay, trụ sở quận 7, giám đốc: Lê Thị Thanh Hằng — vợ Lê Đức Thắng.
Hai tỷ đồng chuyển từ công ty của vợ Lê Đức Thắng sang tài khoản cá nhân Hoàng Gia Bảo, ba tháng trước vụ cháy.
Đường tiền. Mảnh ghép cuối cùng.
Tối hôm đó, Trần Minh ngồi trước laptop, tổng hợp toàn bộ bằng chứng:
1. Video GoPro — chứng minh anh ở khu B3, cách hiện trường bốn trăm mét, khi cháy xảy ra.
2. Bản cloud backup Notifier — chứng minh tài khoản HGB_admin (Hoàng Gia Bảo) tắt hệ thống báo cháy và bơm nước trước khi cháy.
3. Email Lê Đức Thắng — chuẩn bị hồ sơ bồi thường bảo hiểm với giá trị khai khống hai tuần trước vụ cháy.
4. Đường tiền — hai tỷ đồng từ công ty vợ Lê Đức Thắng sang Hoàng Gia Bảo.
Bốn mảnh ghép. Một bức tranh hoàn chỉnh: Lê Đức Thắng thuê Hoàng Gia Bảo đốt nhà máy để nhận bồi thường bảo hiểm, và dùng Trần Minh làm vật tế thần.
Trần Minh viết một bản tóm tắt dài mười hai trang, đính kèm tất cả bằng chứng, in ra ba bản:
Bản một: gửi Thiếu tá Đặng Văn Phúc — Phòng Cảnh sát PCCC.
Bản hai: gửi Cơ quan Cảnh sát Điều tra Công an quận Bình Tân — đơn vị đang xử lý vụ án.
Bản ba: giữ tại nhà, trong két sắt nhỏ.
Anh nhìn đồng hồ: mười một giờ đêm. Còn bốn ngày.
Nhưng anh sẽ không cần bốn ngày. Ngày mai, sự thật sẽ lên tiếng.