Chương 1: Đám Cháy Lúc Ba Giờ Sáng
Nguyễn Trần Minh nghe tiếng còi báo cháy lúc ba giờ mười bảy phút sáng, đúng lúc anh đang kiểm tra van chữa cháy khu B3 — cách nhà máy dệt Hưng Phát bốn trăm mét.
Tiếng còi rú lên rồi tắt ngấm sau hai giây. Không phải lỗi hệ thống — hệ thống báo cháy Notifier NFS2-3030 của nhà máy Hưng Phát được thiết kế để rú liên tục cho đến khi có người nhấn nút reset thủ công. Hai giây nghĩa là ai đó đã tắt nó.
Trần Minh chạy. Anh ba mươi hai tuổi, cựu lính cứu hỏa Phòng Cảnh sát PCCC Công an TP.HCM, giờ là kỹ sư an toàn cháy nổ tại Ban Quản lý Khu công nghiệp Tân Tạo. Bốn năm trong nghề, anh chưa bao giờ thấy hệ thống báo cháy bị tắt chỉ sau hai giây.
Khi anh chạy đến cổng nhà máy Hưng Phát, lửa đã bùng lên ở khu vực kho nguyên liệu — hàng tấn vải polyester, bông thô, và sợi tổng hợp đang cháy dữ dội. Ngọn lửa cao mười mét, nhiệt bức xạ nóng rát mặt từ khoảng cách năm mươi mét.
Anh nhấn nút báo cháy khẩn cấp trên bộ đàm, gọi đội cứu hỏa Khu công nghiệp. Trong lúc chờ xe chữa cháy, anh mở van nước cứu hỏa gần nhất và bắt đầu phun nước vào khu vực cháy.
Nhưng nước không ra.
Trần Minh nhìn đồng hồ áp suất: kim chỉ số không. Bơm chữa cháy không hoạt động.
Anh chạy sang van thứ hai. Số không.
Van thứ ba. Số không.
Ba bơm chữa cháy khu B — tất cả đều chết. Cùng lúc.
Trần Minh đứng giữa sân nhà máy, nhìn lửa nuốt chửng kho nguyên liệu, và anh biết: đây không phải tai nạn. Ai đó đã tắt hệ thống báo cháy, tắt bơm nước, và châm lửa. Ba hành động có chủ đích, được thực hiện trong cùng một khung giờ.
Xe cứu hỏa đến sau mười một phút. Quá muộn — kho nguyên liệu đã cháy hoàn toàn, lửa đang lan sang xưởng sản xuất chính.
Đến sáu giờ sáng, đám cháy được dập tắt. Nhà máy dệt Hưng Phát — một trong những nhà máy lớn nhất Khu công nghiệp Tân Tạo, thuộc sở hữu của Công ty Cổ phần Dệt may Hưng Phát do ông Lê Đức Thắng làm Tổng Giám đốc — thiệt hại ước tính một trăm hai mươi tỷ đồng.
Và Nguyễn Trần Minh là người cuối cùng rời khỏi nhà máy trước khi lửa bùng.
Ít nhất, đó là những gì camera an ninh ghi lại.
Bảy giờ sáng. Trần Minh ngồi trong phòng họp Ban Quản lý Khu công nghiệp, đối diện với Phó Ban quản lý Hoàng Gia Bảo và hai điều tra viên từ Cơ quan Cảnh sát Điều tra Công an quận Bình Tân.
"Anh Minh, camera an ninh cổng B2 ghi lại anh rời nhà máy Hưng Phát lúc 3 giờ 02 phút. Mười lăm phút sau, lửa bùng lên. Anh giải thích được không?"
"Tôi rời cổng B2 lúc 3 giờ 02 vì tôi đang đi kiểm tra van chữa cháy khu B3 — đó là lịch trình ca trực đêm của tôi."
"Nhưng log hệ thống cho thấy tài khoản của anh là tài khoản cuối cùng đăng nhập vào bảng điều khiển PCCC Notifier trước khi hệ thống bị tắt."
Trần Minh cảm thấy sống lưng lạnh toát.
"Tôi không tắt hệ thống. Log đó bị sửa."
"Anh có bằng chứng?"
Trần Minh im lặng. Anh không có bằng chứng — chưa.
Nhưng anh có một thứ mà không ai biết: chiếc camera GoPro Hero 11 gắn trên mũ bảo hộ. Anh bắt đầu đeo nó từ ba tháng trước, khi anh phát hiện rằng ai đó đang can thiệp vào hệ thống PCCC của khu công nghiệp — những lần reset bất thường, những thay đổi cấu hình không có log.
Chiếc GoPro quay liên tục mỗi ca trực, lưu trữ trên thẻ nhớ 256GB. Đêm qua, nó đã ghi lại toàn bộ hành trình của anh — bao gồm cả thời điểm anh ở khu B3, cách nhà máy Hưng Phát bốn trăm mét, khi lửa bùng lên.
Nhưng anh không thể đưa nó ra ngay. Vì nếu kẻ chủ mưu biết anh có video, chúng sẽ tìm cách hủy bằng chứng.
"Tôi cần thời gian để cung cấp bằng chứng," Trần Minh nói.
"Anh có bảy ngày," điều tra viên đáp. "Trong thời gian này, anh bị tạm đình chỉ công việc."
Trần Minh gật đầu, đứng dậy, bước ra.
Bảy ngày. Một chiếc GoPro. Và một trăm hai mươi tỷ đồng đang nằm trong hồ sơ bảo hiểm của ai đó.