Chương 8: Kỹ Sư Phòng Cháy Không Bao Giờ Tắt Lửa

Sáu tháng sau.

Lê Đức Thắng bị khởi tố về hai tội: "Hủy hoại tài sản" theo Điều 178 Bộ luật Hình sự và "Gian lận trong kinh doanh bảo hiểm" theo Điều 213. Công ty Bảo hiểm Phú An từ chối chi trả bồi thường và khởi kiện ngược Hưng Phát đòi lại phí bảo hiểm đã đóng.

Hoàng Gia Bảo bị khởi tố về tội "Hủy hoại tài sản" với vai trò đồng phạm. Anh ta bị cách chức, khai trừ Đảng, và bị tạm giam.

Trần Văn Mạnh — người trực tiếp châm lửa — bị bắt tại Bình Dương sau hai tuần truy nã.

Nguyễn Thị Hạnh — kế toán Hưng Phát, nhân chứng quan trọng — được Cơ quan Điều tra bảo vệ theo chương trình bảo vệ nhân chứng.


Trần Minh thành lập Công ty TNHH Kiểm toán PCCC Trần Minh — tên đầy đủ mà anh tự chọn, vì anh muốn mỗi khách hàng biết rằng người đứng sau công ty là một kỹ sư đã từng bị vu oan, và đã tự mình chứng minh sự thật.

Văn phòng đặt tại quận 7, TP.HCM — một căn hộ chung cư chuyển đổi công năng, nhỏ nhưng gọn gàng. Ba nhân viên: Trần Minh, một kỹ sư mới ra trường, và chị Hạnh — đúng, Nguyễn Thị Hạnh, cựu kế toán Hưng Phát, bây giờ là kế toán kiêm trợ lý hành chính của công ty.

"Anh Minh, hợp đồng kiểm toán PCCC với Khu công nghiệp Hiệp Phước đã ký xong," Hạnh nói, đặt tập hồ sơ lên bàn. "Họ muốn kiểm tra toàn bộ hệ thống Notifier và bơm chữa cháy của mười hai nhà máy."

"Mười hai nhà máy. Mất bao lâu?"

"Hai tuần nếu làm liên tục."

"Tốt. Bắt đầu từ thứ Hai."

Hạnh gật đầu, quay đi. Nhưng cô dừng lại ở cửa.

"Anh Minh, em muốn hỏi một chuyện."

"Gì?"

"Hôm đó ở quán cà phê, khi em nói em sợ — anh có sợ không?"

Trần Minh nhìn Hạnh. Cô đã thay đổi nhiều trong sáu tháng — không còn gầy gò, quầng thâm dưới mắt đã bớt, giọng nói tự tin hơn.

"Có. Tao sợ. Sợ nhất là khi ngồi trong phòng điều tra, nhìn mặt Hoàng Gia Bảo, và biết rằng nếu không có chiếc GoPro, hắn sẽ thắng."

"Vậy tại sao anh vẫn đeo GoPro mỗi ca trực? Từ trước khi vụ cháy xảy ra?"

Trần Minh cười nhẹ.

"Vì tao là kỹ sư phòng cháy, Hạnh. Nghề của tao là chuẩn bị cho những thứ chưa xảy ra. Tao lắp bình chữa cháy ở những nơi chưa bao giờ cháy. Tao kiểm tra van nước ở những đường ống chưa bao giờ dùng. Và tao đeo camera ở những ca trực chưa bao giờ có sự cố."

"Rồi sự cố xảy ra."

"Rồi sự cố xảy ra. Và tao đã chuẩn bị."

Hạnh mỉm cười, quay đi.


Trần Minh ngồi lại một mình trong văn phòng nhỏ. Trên bàn, cạnh laptop, là chiếc GoPro Hero 11 — vẫn chiếc đó, vẫn cái vỏ đen xước mép, vẫn dây đeo đã sờn.

Anh cầm nó lên, xoay trong tay.

Hai mươi tám gigabyte. Bốn tiếng mười bảy phút. Một đời người.

Anh đặt GoPro xuống, mở laptop, bắt đầu viết báo cáo kiểm toán PCCC cho mười hai nhà máy ở Hiệp Phước.

Bên ngoài cửa sổ, Sài Gòn chiều nay nắng vàng. Không có khói. Không có lửa.

Chỉ có ánh sáng — thứ ánh sáng bình thường nhất trên đời, nhưng chỉ những người từng đứng giữa bóng tối mới thật sự biết nó quý giá đến nhường nào.

Home Trước Sau
Cài đặt Đọc truyện
Cỡ chữ
Kiểu Chữ
Phông Nền
💬 Bình luận đoạn
Đang tải bình luận...