Chương 1: Công Thức Bị Ký Cướp
Phòng họp tầng mười hai của Khang Thị thơm mùi gỗ mới và cà phê rang, nhưng với Trần Huy Hoàng, nó giống buồng lạnh bảo quản xác. Trên màn hình là công thức HT-17, hoạt chất anh nuôi suốt bảy năm trong phòng thí nghiệm.
Đường Vĩnh Khang đứng cạnh màn hình, mỉm cười nhận tràng pháo tay của hội đồng quản trị. Tên tác giả trên slide không có Hoàng. Hồ sơ sáng chế ghi nhóm nghiên cứu do Khang trực tiếp chỉ đạo, còn Hoàng chỉ là nhân viên hỗ trợ kỹ thuật đã vi phạm kỷ luật.
Hoàng đứng dậy phản đối. Anh đưa sổ thí nghiệm, ảnh gel điện di, mã mẫu tế bào. Khang không thèm nhìn. Ông ta ra hiệu cho bảo vệ, rồi đọc quyết định sa thải vì 'tự ý sao chép bí mật dược phẩm'.
Cú nhục không nằm ở việc bị lôi ra hành lang. Nó nằm ở ánh mắt của đồng nghiệp. Có người từng thức trắng cùng anh bên tủ cấy vô trùng, nay cúi đầu giả vờ không quen. Có người biết công thức thuộc về ai, nhưng cổ phần IPO khiến họ im lặng.
Ngoài trời Đà Lạt mưa mỏng như bụi kính. Hoàng ôm thùng giấy đựng áo blouse, một cuốn sổ bìa xanh và lọ mẫu cấp đông cuối cùng mà anh kịp giấu trong hộp đá khô. Điện thoại báo tài khoản nghiên cứu của anh bị khóa vĩnh viễn.
Năm năm trôi qua, Khang Thị chuẩn bị đưa HT-17 ra thị trường với tên thương mại K-Serum. Báo chí gọi Vĩnh Khang là dược thần Việt Nam. Hoàng làm thuê trong một phòng xét nghiệm nhỏ, lặng lẽ đọc tin và chờ ngày hoạt chất kia phản bội chính kẻ đánh cắp nó.
Dấu hiệu đến từ một bệnh nhân thử nghiệm. Men gan tăng bất thường, protein viêm bùng lên ở nhóm có biến thể gene hiếm. Đó là lỗi Hoàng từng cảnh báo trong bản nháp bị xóa khỏi server.
Anh gửi thư điện tử cho Khang Thị yêu cầu tạm dừng thử nghiệm. Ba phút sau, một tin nhắn lạ hiện lên: 'Muốn sống thì quên HT-17.' Hoàng nhìn lọ mẫu cũ trong tủ lạnh, biết rằng cuộc trở về sẽ không còn đường lùi.
Điểm khiến nhịp truyện này nặng hơn trong chương 1: công thức bị ký cướp là nỗi lo rất cụ thể: Trần Huy Hoàng sợ nhất không phải là thua một cuộc cãi vã, mà là để bệnh nhân chờ phác đồ biến sự thật thành chuyện bên lề. Anh buộc mình ghi lại từng mốc nhỏ: ai có mặt, vật gì được chạm vào, câu nào được nói trước camera. Trong cuộc chiến dược phẩm trước ngày IPO, chỉ một khoảng trống thủ tục cũng đủ cho Đường Vĩnh Khang gọi toàn bộ nỗ lực là dựng chuyện.
Trong lát cắt mất tên tác giả của chương 1: công thức bị ký cướp, Lâm Tuệ Nghi không cho phép anh hành động theo cơn giận. Cô bắt mọi thứ đi qua chuỗi kiểm soát: sổ thí nghiệm bìa xanh được đối chiếu với kết quả men gan, bản sao được niêm phong, người chứng kiến ký tên ngay tại chỗ. Nhịp làm việc ấy khô khan, nhưng chính sự khô khan làm phe đối diện khó bẻ cong câu chuyện.
Ở đoạn chịu lực của chương 1: công thức bị ký cướp, Đường Vĩnh Khang đánh vào đúng chỗ mềm nhất: nhà đầu tư thúc IPO. Tin nhắn, cuộc gọi, lời bóng gió và vài gương mặt lạ xuất hiện quanh nhân chứng khiến không khí đặc lại. Trần Huy Hoàng đã có một khoảnh khắc muốn lao thẳng tới đối chất, nhưng mùi ethanol trong phòng lab nhắc anh rằng nóng vội chỉ tặng thêm chứng cứ giả cho kẻ đang đặt bẫy.
Riêng bằng chứng thứ 1 của chương 1: công thức bị ký cướp xoay quanh công thức HT-17 bị ký cướp. Nó không ồn ào, không tạo tiếng nổ ngay, nhưng khi đặt cạnh các mẩu chứng cứ còn lại, nó làm đường dây của Đường Vĩnh Khang hiện ra có thứ tự. Một người ngoài có thể chỉ thấy rời rạc; người trong nghề nhìn thấy cùng một bàn tay, cùng một thói quen che dấu, cùng một lỗi nhỏ lặp lại vì quá tự tin.
Qua nhịp mất tên tác giả, Trần Huy Hoàng không còn cố chứng minh mình đáng thương. Anh chuyển từ thế bị kéo đi giải thích sang thế buộc đối phương trả lời câu hỏi cụ thể. Ai sửa dữ liệu? Ai hưởng lợi? Ai ký lệnh? Vì sao sổ thí nghiệm bìa xanh lại trùng với thời điểm bệnh nhân chờ phác đồ? Mỗi câu hỏi là một cái nêm đóng vào bức tường im lặng.
Khi tiếng máy sắc ký chạy xuyên đêm phủ lên phần kết của chương 1: công thức bị ký cướp, Lâm Tuệ Nghi nhìn thấy sự thay đổi trong ánh mắt những người từng nghi ngờ. Họ chưa hẳn đứng về phía Trần Huy Hoàng, nhưng đã bắt đầu sợ rằng mình bị Đường Vĩnh Khang dùng làm khán giả cho một màn kịch. Chỉ cần nỗi sợ ấy đổi hướng, cán cân đã nhích sang phía sự thật. Từ đây, chương không còn là lời giải thích đơn tuyến mà có đủ lực đẩy để bước sang màn phản công kế tiếp.