Chương 3: Mẫu Máu Ở Bệnh Viện Tuyến Cuối

Bệnh viện Chợ Rẫy gửi phản hồi không chính thức cho Tuệ Nghi lúc hai giờ sáng. Ba bệnh nhân trong chương trình mở rộng dùng K-Serum có dấu hiệu tổn thương gan giống nhau, nhưng báo cáo nội bộ của Khang Thị ghi là bệnh nền tiến triển.

Nhưng cú phản công đầu tiên chưa kịp thành hình thì biến cố mới ập xuống. Tài liệu bị nghi là giả, một nhân chứng quan trọng bất ngờ đổi lời, còn phía đối thủ lập tức tung tin rằng mọi chứng cứ chỉ là trò trả thù của kẻ thất thế. Lần này, anh không chỉ cần thắng một cuộc tranh cãi; anh phải chứng minh sự thật trước những người vốn đã quyết định không tin mình.

Hoàng đọc kết quả xét nghiệm, mặt trắng bệch. Anh nhận ra mẫu biểu hiện protein từng xuất hiện trong thí nghiệm chuột năm thứ ba. Khi đó, anh đề nghị dừng để sửa quy trình tinh lọc. Vĩnh Khang đã gọi đó là nỗi sợ của kẻ không dám thương mại hóa.

Tuệ Nghi không cho Hoàng tiếp xúc bệnh nhân trực tiếp để tránh bị cáo buộc dụ dỗ nhân chứng. Cô liên hệ người nhà qua kênh pháp lý, xin bản sao hồ sơ và giấy đồng ý sử dụng dữ liệu ẩn danh. Mọi thứ chậm đến đau ruột, nhưng sạch.

Khang Thị phản công trước. Họ gửi công văn cho bệnh viện, đe dọa kiện nếu rò rỉ dữ liệu thử nghiệm. Đồng thời, báo mạng đăng bài nói Hoàng bị sa thải vì trầm cảm và hoang tưởng công trình bị cướp.

Hoàng gần như mất kiểm soát khi thấy ảnh mình cũ bị cắt cạnh tiêu đề bẩn. Tuệ Nghi kéo anh khỏi màn hình. Cô nói kẻ có chứng cứ không cần tranh cãi với tin bẩn; kẻ cần tranh cãi là kẻ sợ giấy tờ.

Chiều hôm sau, một điều dưỡng gửi qua luật sư bản log cấp phát thuốc. Lô K-Serum gây phản ứng có mã tinh lọc B-9, đúng mã Hoàng từng đánh dấu nguy hiểm trong sổ bìa xanh. Không còn là tranh chấp danh dự; đây là cảnh báo an toàn thuốc.

Họ lập tức gửi đơn khẩn đến Cục Quản lý Dược, kèm yêu cầu niêm phong lô B-9. Nhưng trước khi hồ sơ được tiếp nhận, Khang Thị công bố họp báo IPO diễn ra sớm hơn ba ngày.

Hoàng đứng trong hành lang bệnh viện, nghe tiếng máy thở từ phòng cấp cứu vọng ra. Anh hiểu nếu chậm, thuốc sẽ ra thị trường trước, bệnh nhân sẽ trả giá trước, còn vụ kiện có thắng cũng chỉ là bia mộ đẹp.

Nút thắt thật sự của chương 3: mẫu máu ở bệnh viện tuyến cuối là nỗi lo rất cụ thể: Trần Huy Hoàng sợ nhất không phải là thua một cuộc cãi vã, mà là để phòng pháp chế dọa kiện biến sự thật thành chuyện bên lề. Anh buộc mình ghi lại từng mốc nhỏ: ai có mặt, vật gì được chạm vào, câu nào được nói trước camera. Trong cuộc chiến dược phẩm trước ngày IPO, chỉ một khoảng trống thủ tục cũng đủ cho Đường Vĩnh Khang gọi toàn bộ nỗ lực là dựng chuyện.

Ngay giữa đoạn chuyển thành chuyện sinh mạng của chương 3: mẫu máu ở bệnh viện tuyến cuối, Lâm Tuệ Nghi không cho phép anh hành động theo cơn giận. Cô bắt mọi thứ đi qua chuỗi kiểm soát: kết quả men gan được đối chiếu với thư điện tử quy trình tinh lọc, bản sao được niêm phong, người chứng kiến ký tên ngay tại chỗ. Nhịp làm việc ấy khô khan, nhưng chính sự khô khan làm phe đối diện khó bẻ cong câu chuyện.

Giữa vòng siết của chương 3: mẫu máu ở bệnh viện tuyến cuối, Đường Vĩnh Khang đánh vào đúng chỗ mềm nhất: mẫu đối chứng có nguy cơ bị hủy. Tin nhắn, cuộc gọi, lời bóng gió và vài gương mặt lạ xuất hiện quanh nhân chứng khiến không khí đặc lại. Trần Huy Hoàng đã có một khoảnh khắc muốn lao thẳng tới đối chất, nhưng tiếng máy sắc ký chạy xuyên đêm nhắc anh rằng nóng vội chỉ tặng thêm chứng cứ giả cho kẻ đang đặt bẫy.

Riêng bằng chứng thứ 1 của chương 3: mẫu máu ở bệnh viện tuyến cuối xoay quanh mẫu máu bệnh nhân phản ứng phụ. Nó không ồn ào, không tạo tiếng nổ ngay, nhưng khi đặt cạnh các mẩu chứng cứ còn lại, nó làm đường dây của Đường Vĩnh Khang hiện ra có thứ tự. Một người ngoài có thể chỉ thấy rời rạc; người trong nghề nhìn thấy cùng một bàn tay, cùng một thói quen che dấu, cùng một lỗi nhỏ lặp lại vì quá tự tin.

Kể từ đoạn chuyển thành chuyện sinh mạng, Trần Huy Hoàng không còn cố chứng minh mình đáng thương. Anh chuyển từ thế bị kéo đi giải thích sang thế buộc đối phương trả lời câu hỏi cụ thể. Ai sửa dữ liệu? Ai hưởng lợi? Ai ký lệnh? Vì sao kết quả men gan lại trùng với thời điểm phòng pháp chế dọa kiện? Mỗi câu hỏi là một cái nêm đóng vào bức tường im lặng.

Khi mùi ethanol trong phòng lab phủ lên phần kết của chương 3: mẫu máu ở bệnh viện tuyến cuối, Lâm Tuệ Nghi nhìn thấy sự thay đổi trong ánh mắt những người từng nghi ngờ. Họ chưa hẳn đứng về phía Trần Huy Hoàng, nhưng đã bắt đầu sợ rằng mình bị Đường Vĩnh Khang dùng làm khán giả cho một màn kịch. Chỉ cần nỗi sợ ấy đổi hướng, cán cân đã nhích sang phía sự thật. Từ đây, chương không còn là lời giải thích đơn tuyến mà có đủ lực đẩy để bước sang màn phản công kế tiếp.

Home Trước Sau
Cài đặt Đọc truyện
Cỡ chữ
Kiểu Chữ
Phông Nền
💬 Bình luận đoạn
Đang tải bình luận...