Chương 10: Bản Thỏa Thuận Một Nghìn Tỷ
"Ký đi, rồi bước ra khỏi đây. Từ giờ chuyện này không còn chỗ cho người như anh nữa."
Câu nói ấy rơi xuống trước mặt anh như một cái tát công khai. Trong vài giây, tất cả ánh mắt trong căn phòng đều dồn về phía anh: khinh miệt, hả hê, chờ anh cúi đầu. Nhưng chính khoảnh khắc bị dồn đến chân tường ấy lại khiến anh nhớ rõ từng chứng cứ, từng chữ ký, từng sai lệch đã bị che dưới lớp hào nhoáng của câu chuyện Độc Bản Dược Thần: Kẻ Lật Kèo Thế Kỷ.
Đường Vĩnh Khang gửi người đến gặp Tuệ Nghi với đề nghị hòa giải. Một nghìn tỷ cho trung tâm nghiên cứu mới, phục hồi tên Hoàng trong nhóm sáng chế, đổi lại là cam kết không công bố lỗi quy trình tinh lọc trước khi Khang Thị tái cấu trúc IPO.
Đề nghị ấy đủ lớn để làm bất kỳ người làm khoa học nào chao đảo. Hoàng có thể xây lab, cứu nhiều dự án khác, và cuối cùng được gọi đúng là tác giả. Nhưng cái giá là những bệnh nhân đã chịu phản ứng phụ sẽ tiếp tục bị ghi thành thống kê mờ.
Tuệ Nghi không khuyên anh nhận hay từ chối. Cô chỉ đặt hai tập giấy lên bàn: bản thỏa thuận và hồ sơ ca tử vong bị giấu. Một bên là tương lai cá nhân, một bên là sự thật đã có người trả bằng mạng.
Hoàng ký, nhưng không ký vào bản hòa giải. Anh ký đơn bổ sung chứng cứ hình sự, kèm yêu cầu điều tra hành vi che giấu biến cố bất lợi nghiêm trọng. Tuệ Nghi nhìn chữ ký của anh, lần đầu mỉm cười rất nhạt.
Khang gọi trực tiếp cho Hoàng, giọng không còn đạo mạo. Ông ta nói Hoàng đang tự tay giết tương lai thuốc Việt. Hoàng đáp rằng thuốc Việt không cần tương lai xây trên bệnh án bị chôn. Cuộc gọi ấy được ghi âm hợp pháp và trở thành viên đá cuối trong bức tường chứng cứ.
Phần bị đối phương xem nhẹ ở chương 10: bản thỏa thuận một nghìn tỷ là nỗi lo rất cụ thể: Trần Huy Hoàng sợ nhất không phải là thua một cuộc cãi vã, mà là để nhà đầu tư thúc IPO biến sự thật thành chuyện bên lề. Anh buộc mình ghi lại từng mốc nhỏ: ai có mặt, vật gì được chạm vào, câu nào được nói trước camera. Trong cuộc chiến dược phẩm trước ngày IPO, chỉ một khoảng trống thủ tục cũng đủ cho Đường Vĩnh Khang gọi toàn bộ nỗ lực là dựng chuyện.
Dựa trên mốc xác lập quyền sở hữu của chương 10: bản thỏa thuận một nghìn tỷ, Lâm Tuệ Nghi không cho phép anh hành động theo cơn giận. Cô bắt mọi thứ đi qua chuỗi kiểm soát: thư điện tử quy trình tinh lọc được đối chiếu với mẫu B-9, bản sao được niêm phong, người chứng kiến ký tên ngay tại chỗ. Nhịp làm việc ấy khô khan, nhưng chính sự khô khan làm phe đối diện khó bẻ cong câu chuyện.
Đúng lúc câu chuyện sang chương 10: bản thỏa thuận một nghìn tỷ, Đường Vĩnh Khang đánh vào đúng chỗ mềm nhất: phòng pháp chế dọa kiện. Tin nhắn, cuộc gọi, lời bóng gió và vài gương mặt lạ xuất hiện quanh nhân chứng khiến không khí đặc lại. Trần Huy Hoàng đã có một khoảnh khắc muốn lao thẳng tới đối chất, nhưng ánh tủ âm sâu phủ sương nhắc anh rằng nóng vội chỉ tặng thêm chứng cứ giả cho kẻ đang đặt bẫy.
Riêng bằng chứng thứ 1 của chương 10: bản thỏa thuận một nghìn tỷ xoay quanh sổ bìa xanh và metadata ảnh gốc. Nó không ồn ào, không tạo tiếng nổ ngay, nhưng khi đặt cạnh các mẩu chứng cứ còn lại, nó làm đường dây của Đường Vĩnh Khang hiện ra có thứ tự. Một người ngoài có thể chỉ thấy rời rạc; người trong nghề nhìn thấy cùng một bàn tay, cùng một thói quen che dấu, cùng một lỗi nhỏ lặp lại vì quá tự tin.
Sau khi nắm được mấu xác lập quyền sở hữu, Trần Huy Hoàng không còn cố chứng minh mình đáng thương. Anh chuyển từ thế bị kéo đi giải thích sang thế buộc đối phương trả lời câu hỏi cụ thể. Ai sửa dữ liệu? Ai hưởng lợi? Ai ký lệnh? Vì sao thư điện tử quy trình tinh lọc lại trùng với thời điểm nhà đầu tư thúc IPO? Mỗi câu hỏi là một cái nêm đóng vào bức tường im lặng.
Khi mưa lạnh trên dốc Đà Lạt phủ lên phần kết của chương 10: bản thỏa thuận một nghìn tỷ, Lâm Tuệ Nghi nhìn thấy sự thay đổi trong ánh mắt những người từng nghi ngờ. Họ chưa hẳn đứng về phía Trần Huy Hoàng, nhưng đã bắt đầu sợ rằng mình bị Đường Vĩnh Khang dùng làm khán giả cho một màn kịch. Chỉ cần nỗi sợ ấy đổi hướng, cán cân đã nhích sang phía sự thật. Từ đây, chương không còn là lời giải thích đơn tuyến mà có đủ lực đẩy để bước sang màn phản công kế tiếp.
Nút thắt thật sự của chương 10: bản thỏa thuận một nghìn tỷ là nỗi lo rất cụ thể: Trần Huy Hoàng sợ nhất không phải là thua một cuộc cãi vã, mà là để phòng pháp chế dọa kiện biến sự thật thành chuyện bên lề. Anh buộc mình ghi lại từng mốc nhỏ: ai có mặt, vật gì được chạm vào, câu nào được nói trước camera. Trong cuộc chiến dược phẩm trước ngày IPO, chỉ một khoảng trống thủ tục cũng đủ cho Đường Vĩnh Khang gọi toàn bộ nỗ lực là dựng chuyện.
Từ hướng xác lập quyền sở hữu của chương 10: bản thỏa thuận một nghìn tỷ, Lâm Tuệ Nghi không cho phép anh hành động theo cơn giận. Cô bắt mọi thứ đi qua chuỗi kiểm soát: sổ thí nghiệm bìa xanh được đối chiếu với kết quả men gan, bản sao được niêm phong, người chứng kiến ký tên ngay tại chỗ. Nhịp làm việc ấy khô khan, nhưng chính sự khô khan làm phe đối diện khó bẻ cong câu chuyện.
Ở cửa ải của chương 10: bản thỏa thuận một nghìn tỷ, Đường Vĩnh Khang đánh vào đúng chỗ mềm nhất: mẫu đối chứng có nguy cơ bị hủy. Tin nhắn, cuộc gọi, lời bóng gió và vài gương mặt lạ xuất hiện quanh nhân chứng khiến không khí đặc lại. Trần Huy Hoàng đã có một khoảnh khắc muốn lao thẳng tới đối chất, nhưng tiếng máy sắc ký chạy xuyên đêm nhắc anh rằng nóng vội chỉ tặng thêm chứng cứ giả cho kẻ đang đặt bẫy.
Riêng bằng chứng thứ 2 của chương 10: bản thỏa thuận một nghìn tỷ xoay quanh sổ bìa xanh và metadata ảnh gốc. Nó không ồn ào, không tạo tiếng nổ ngay, nhưng khi đặt cạnh các mẩu chứng cứ còn lại, nó làm đường dây của Đường Vĩnh Khang hiện ra có thứ tự. Một người ngoài có thể chỉ thấy rời rạc; người trong nghề nhìn thấy cùng một bàn tay, cùng một thói quen che dấu, cùng một lỗi nhỏ lặp lại vì quá tự tin.
Tới cuối tuyến xác lập quyền sở hữu, Trần Huy Hoàng không còn cố chứng minh mình đáng thương. Anh chuyển từ thế bị kéo đi giải thích sang thế buộc đối phương trả lời câu hỏi cụ thể. Ai sửa dữ liệu? Ai hưởng lợi? Ai ký lệnh? Vì sao sổ thí nghiệm bìa xanh lại trùng với thời điểm phòng pháp chế dọa kiện? Mỗi câu hỏi là một cái nêm đóng vào bức tường im lặng.
Khi mùi ethanol trong phòng lab phủ lên phần kết của chương 10: bản thỏa thuận một nghìn tỷ, Lâm Tuệ Nghi nhìn thấy sự thay đổi trong ánh mắt những người từng nghi ngờ. Họ chưa hẳn đứng về phía Trần Huy Hoàng, nhưng đã bắt đầu sợ rằng mình bị Đường Vĩnh Khang dùng làm khán giả cho một màn kịch. Chỉ cần nỗi sợ ấy đổi hướng, cán cân đã nhích sang phía sự thật. Từ đây, chương không còn là lời giải thích đơn tuyến mà có đủ lực đẩy để bước sang màn phản công kế tiếp.