Chương 11: Phòng Lab Không Có Tên Ai Trên Cửa

Ba tháng sau, một phòng lab nhỏ bên rìa Đà Lạt mở cửa. Trên biển hiệu không có tên Hoàng, không có chữ dược thần, chỉ ghi Trung tâm An toàn Hoạt chất Độc lập. Anh muốn nơi này kiểm định thuốc trước khi thị trường gọi chúng là kỳ tích.

Tuệ Nghi trở thành cố vấn pháp lý cho trung tâm. Cô vẫn lạnh lùng với giấy tờ, vẫn bắt mọi mẫu vào lab phải có chuỗi bàn giao hoàn chỉnh. Hoàng đôi khi đùa rằng cô còn đáng sợ hơn tủ âm sâu, và cô đáp tủ âm sâu ít nhất không tự ý giữ mẫu trái quy định.

Những bệnh nhân dùng lô B-9 dần hồi phục. Không phải ai cũng khỏe hoàn toàn, nhưng họ có hồ sơ bồi thường, có phác đồ theo dõi và có lời xin lỗi chính thức từ ban quản trị mới của Khang Thị. Lời xin lỗi đến muộn, nhưng không còn bị chôn.

Sổ bìa xanh được đặt trong tủ kính của phòng lab, không phải như chiến lợi phẩm mà như lời nhắc. Mỗi trang là một lần sai số, một lần thử lại, một lần người làm khoa học phải chọn giữa tốc độ và sự thận trọng.

Hoàng nhận được đề nghị mua lại công thức HT-17 phiên bản đã sửa từ một tập đoàn nước ngoài. Anh không từ chối ngay, nhưng đặt điều kiện dữ liệu phản ứng phụ phải công khai cho cộng đồng y khoa và giá thuốc cho bệnh nhân Việt phải được trần hóa trong mười năm.

Có người nói anh ngây thơ. Hoàng đã nghe câu đó đủ nhiều. Anh biết tiền cần để lab sống, nhưng anh cũng biết im lặng vì tiền đã suýt giết người như thế nào.

Một buổi chiều, cô gái từng nguy kịch đến trung tâm tặng anh chậu cẩm tú cầu. Cô nói muốn học dược. Hoàng nhìn đôi tay cô còn gầy, nhớ tới những dòng men gan đỏ chói trên màn hình bệnh viện, rồi gật đầu nhận cô làm thực tập sinh mùa hè.

Kẻ cướp công trình đã ngã, nhưng chiến thắng thật không phải chiếc còng trên tay Vĩnh Khang. Chiến thắng là mỗi mẫu thuốc từ nay phải đi qua ánh sáng trước khi bước vào cơ thể người bệnh.

Đề nghị mua HT-17 cuối cùng được ký sau mười một vòng sửa hợp đồng.

Tuệ Nghi bắt phía đối tác ghi bằng chữ rõ ràng rằng mọi dữ liệu phản ứng phụ phải được cập nhật cho trung tâm độc lập và các cơ sở điều trị tham gia nghiên cứu.

Hoàng thêm một điều khoản khác: giá thuốc dành cho bệnh nhân trong nước không được vượt trần đã thỏa thuận trong mười năm đầu.

Đại diện tập đoàn nước ngoài hỏi:

“Anh là nhà khoa học hay nhà đàm phán?”

Hoàng nhìn Tuệ Nghi.

“Tôi có luật sư đáng sợ.”

Cô không cười.

Nhưng dưới bàn, đầu bút của cô ngừng gõ đúng một nhịp.

Số tiền chuyển nhượng không biến Hoàng thành tỷ phú như những bài báo thích giật tít.

Phần lớn được đưa vào quỹ vận hành trung tâm, hệ thống theo dõi phản ứng phụ và chương trình xét nghiệm miễn phí cho nhóm bệnh nhân đầu tiên.

Những người từng dùng lô B-9 được mời quay lại định kỳ.

Không phải để biến họ thành “nhân chứng sống” cho danh tiếng của Hoàng.

Họ quay lại vì cơ thể họ đã phải trả giá cho một hệ thống từng coi dữ liệu xấu là thứ cần giấu.

Hoàng muốn khoản nợ đó được trả bằng chăm sóc thật.

Khang Thị sau vụ việc thay ban quản trị nghiên cứu và phải công bố quy trình tiếp nhận báo cáo an toàn mới.

Đường Vĩnh Khang mất quyền điều hành và tiếp tục đối diện hồ sơ pháp lý liên quan đến việc che giấu dữ liệu, chiếm quyền công trình và tác động lên quy trình đánh giá.

Hoàng không đến công ty cũ để xem bảng tên của hắn bị tháo xuống.

Ngày hôm đó anh đang ở trung tâm, hướng dẫn cô thực tập sinh mới cách ghi nhãn một ống mẫu.

“Tên mẫu ở đây, thời gian ở đây, người nhận ở đây.”

Cô gái hỏi:

“Sai một ô nhỏ có nghiêm trọng lắm không anh?”

Hoàng đặt chiếc bút xuống.

“Một ô trống có thể là nơi người xấu nhét vào cả một câu chuyện khác.”

Cô bé gật đầu rồi viết lại nhãn từ đầu.

Buổi chiều Đà Lạt mưa nhẹ.

Cẩm tú cầu trước cửa lab giữ những giọt nước trên cánh xanh tím.

Tuệ Nghi mang đến bản đăng ký hoạt động năm đầu tiên.

“Anh ký ở đây.”

Hoàng đọc từng trang.

“Cô nghĩ tôi còn dám ký mà không đọc sao?”

“Tốt. Tôi đã đào tạo được anh.”

Hoàng bật cười.

Trung tâm không mang tên một cá nhân.

Đó là lựa chọn có chủ ý.

Công trình năm năm từng bị cướp vì quá nhiều người tin rằng tên người đứng trên giấy quan trọng hơn chuỗi bằng chứng phía sau.

Hoàng muốn nơi mới tồn tại theo cách ngược lại: mẫu nào cũng có nguồn, quyết định nào cũng có người chịu trách nhiệm, dữ liệu xấu không bị giấu và không ai được phép trở thành “dược thần” đứng trên quy trình.

Một hôm, người bệnh từng nguy kịch vì B-9 quay lại cùng mẹ.

Cô đã tăng cân, đi nhanh hơn và mang theo đơn nhập học ngành dược.

“Em đậu rồi.”

Hoàng nhìn tờ giấy rồi mỉm cười.

“Vậy lần sau đến đây đừng gọi anh là ân nhân.”

“Gọi gì?”

“Gọi là người kiểm bài thực tập.”

Cô bật cười.

Tiếng cười vang trong căn phòng không có tên ai trên cửa.

Đó là câu trả lời cuối cùng cho Đường Vĩnh Khang và cho cả quãng thời gian Hoàng bị xóa tên khỏi công trình của chính mình.

Một hoạt chất có thể mang mã số.

Một phòng lab có thể không mang tên người sáng lập.

Nhưng sự thật về ai đã làm gì, ai đã che giấu gì và ai đã cứu người thì phải luôn có dấu vết.

— HẾT —

Home Trước Sau
Cài đặt Đọc truyện
Cỡ chữ
Kiểu Chữ
Phông Nền
💬 Bình luận đoạn
Đang tải bình luận...