Chương 11: Phòng Lab Không Có Tên Ai Trên Cửa
Ba tháng sau, một phòng lab nhỏ bên rìa Đà Lạt mở cửa. Trên biển hiệu không có tên Hoàng, không có chữ dược thần, chỉ ghi Trung tâm An toàn Hoạt chất Độc lập. Anh muốn nơi này kiểm định thuốc trước khi thị trường gọi chúng là kỳ tích.
Tuệ Nghi trở thành cố vấn pháp lý cho trung tâm. Cô vẫn lạnh lùng với giấy tờ, vẫn bắt mọi mẫu vào lab phải có chuỗi bàn giao hoàn chỉnh. Hoàng đôi khi đùa rằng cô còn đáng sợ hơn tủ âm sâu, và cô đáp tủ âm sâu ít nhất không tự ý giữ mẫu trái quy định.
Những bệnh nhân dùng lô B-9 dần hồi phục. Không phải ai cũng khỏe hoàn toàn, nhưng họ có hồ sơ bồi thường, có phác đồ theo dõi và có lời xin lỗi chính thức từ ban quản trị mới của Khang Thị. Lời xin lỗi đến muộn, nhưng không còn bị chôn.
Sổ bìa xanh được đặt trong tủ kính của phòng lab, không phải như chiến lợi phẩm mà như lời nhắc. Mỗi trang là một lần sai số, một lần thử lại, một lần người làm khoa học phải chọn giữa tốc độ và sự thận trọng.
Hoàng nhận được đề nghị mua lại công thức HT-17 phiên bản đã sửa từ một tập đoàn nước ngoài. Anh không từ chối ngay, nhưng đặt điều kiện dữ liệu phản ứng phụ phải công khai cho cộng đồng y khoa và giá thuốc cho bệnh nhân Việt phải được trần hóa trong mười năm.
Có người nói anh ngây thơ. Hoàng đã nghe câu đó đủ nhiều. Anh biết tiền cần để lab sống, nhưng anh cũng biết im lặng vì tiền đã suýt giết người như thế nào.
Một buổi chiều, cô gái từng nguy kịch đến trung tâm tặng anh chậu cẩm tú cầu. Cô nói muốn học dược. Hoàng nhìn đôi tay cô còn gầy, nhớ tới những dòng men gan đỏ chói trên màn hình bệnh viện, rồi gật đầu nhận cô làm thực tập sinh mùa hè.
Kẻ cướp công trình đã ngã, nhưng chiến thắng thật không phải chiếc còng trên tay Vĩnh Khang. Chiến thắng là mỗi mẫu thuốc từ nay phải đi qua ánh sáng trước khi bước vào cơ thể người bệnh.
Nút thắt thật sự của chương 11: phòng lab không có tên ai trên cửa là nỗi lo rất cụ thể: Trần Huy Hoàng sợ nhất không phải là thua một cuộc cãi vã, mà là để phòng pháp chế dọa kiện biến sự thật thành chuyện bên lề. Anh buộc mình ghi lại từng mốc nhỏ: ai có mặt, vật gì được chạm vào, câu nào được nói trước camera. Trong cuộc chiến dược phẩm trước ngày IPO, chỉ một khoảng trống thủ tục cũng đủ cho Đường Vĩnh Khang gọi toàn bộ nỗ lực là dựng chuyện.
Ngay giữa đoạn chuyển thành chuyện sinh mạng của chương 11: phòng lab không có tên ai trên cửa, Lâm Tuệ Nghi không cho phép anh hành động theo cơn giận. Cô bắt mọi thứ đi qua chuỗi kiểm soát: sổ thí nghiệm bìa xanh được đối chiếu với kết quả men gan, bản sao được niêm phong, người chứng kiến ký tên ngay tại chỗ. Nhịp làm việc ấy khô khan, nhưng chính sự khô khan làm phe đối diện khó bẻ cong câu chuyện.
Giữa vòng siết của chương 11: phòng lab không có tên ai trên cửa, Đường Vĩnh Khang đánh vào đúng chỗ mềm nhất: mẫu đối chứng có nguy cơ bị hủy. Tin nhắn, cuộc gọi, lời bóng gió và vài gương mặt lạ xuất hiện quanh nhân chứng khiến không khí đặc lại. Trần Huy Hoàng đã có một khoảnh khắc muốn lao thẳng tới đối chất, nhưng tiếng máy sắc ký chạy xuyên đêm nhắc anh rằng nóng vội chỉ tặng thêm chứng cứ giả cho kẻ đang đặt bẫy.
Riêng bằng chứng thứ 1 của chương 11: phòng lab không có tên ai trên cửa xoay quanh mẫu máu bệnh nhân phản ứng phụ. Nó không ồn ào, không tạo tiếng nổ ngay, nhưng khi đặt cạnh các mẩu chứng cứ còn lại, nó làm đường dây của Đường Vĩnh Khang hiện ra có thứ tự. Một người ngoài có thể chỉ thấy rời rạc; người trong nghề nhìn thấy cùng một bàn tay, cùng một thói quen che dấu, cùng một lỗi nhỏ lặp lại vì quá tự tin.
Kể từ đoạn chuyển thành chuyện sinh mạng, Trần Huy Hoàng không còn cố chứng minh mình đáng thương. Anh chuyển từ thế bị kéo đi giải thích sang thế buộc đối phương trả lời câu hỏi cụ thể. Ai sửa dữ liệu? Ai hưởng lợi? Ai ký lệnh? Vì sao sổ thí nghiệm bìa xanh lại trùng với thời điểm phòng pháp chế dọa kiện? Mỗi câu hỏi là một cái nêm đóng vào bức tường im lặng.
Khi mùi ethanol trong phòng lab phủ lên phần kết của chương 11: phòng lab không có tên ai trên cửa, Lâm Tuệ Nghi nhìn thấy sự thay đổi trong ánh mắt những người từng nghi ngờ. Họ chưa hẳn đứng về phía Trần Huy Hoàng, nhưng đã bắt đầu sợ rằng mình bị Đường Vĩnh Khang dùng làm khán giả cho một màn kịch. Chỉ cần nỗi sợ ấy đổi hướng, cán cân đã nhích sang phía sự thật. Từ đây, chương không còn là lời giải thích đơn tuyến mà có đủ lực đẩy để bước sang màn phản công kế tiếp.