Chương 4: Đêm Đột Nhập Kho Lạnh

Kho lưu mẫu của Khang Thị nằm phía sau khu sản xuất, bảo vệ hai lớp, camera quay liên tục. Hoàng từng thiết kế quy trình ra vào nên biết đường nào có cảm biến, nhưng anh cũng biết bất kỳ bước sai nào cũng biến anh thành kẻ đột nhập thật sự.

Tuệ Nghi không cho anh phá khóa. Cô dùng lệnh bảo toàn chứng cứ tạm thời do tòa tiếp nhận trong ngày, đi cùng chấp hành viên và đại diện phòng công chứng. Khi cánh cổng mở ra hợp pháp, mặt trưởng kho tái mét.

Danh sách lô B-9 trên giấy ghi đã tiêu hủy. Nhưng trong tủ âm sâu, Hoàng nhìn thấy hộp nhựa có vết băng keo màu xanh do chính tay anh từng dùng để đánh dấu mẫu nguy cơ. Mã trên hộp bị cạo, nhưng lớp sương lạnh không che nổi vết khắc nhỏ HT-17-B9.

Trưởng kho nói đó là mẫu đối chứng không liên quan. Hoàng yêu cầu cân khối lượng, đo nhiệt độ lõi và kiểm tra lịch mở tủ. Log cho thấy tủ được mở hai lần vào đêm sau khi bệnh nhân đầu tiên nhập viện.

Một kỹ thuật viên trẻ bật khóc. Cô thú nhận được lệnh chuyển một phần mẫu sang nhãn khác để tránh đoàn kiểm tra. Người ra lệnh là phó tổng phụ trách nghiên cứu, nhưng thư điện tử chỉ viết tắt VK.

Đúng lúc biên bản gần hoàn tất, hệ thống báo cháy hú lên. Đèn đỏ chớp, nhân viên chạy tán loạn. Một người mặc áo bảo trì lao vào khu tủ đông, tay cầm bình dung môi. Nếu mẫu tan rã, bằng chứng hóa học sẽ mất.

Hoàng không nghĩ nhiều. Anh lao tới khóa cửa phụ, dùng áo blouse quấn quanh bình dung môi và kéo người kia ngã xuống. Hơi lạnh cắt vào tay anh, nhưng hộp B-9 vẫn nằm trong thùng vận chuyển niêm phong.

Tuệ Nghi nhìn vết bỏng lạnh trên da anh, giọng hiếm khi mềm đi. Cô nói từ giờ Khang Thị không chỉ đối mặt với kiện sở hữu trí tuệ, mà còn hủy hoại chứng cứ và che giấu nguy cơ thuốc. Hoàng không đáp. Anh chỉ nhìn hộp mẫu như nhìn một mạng người vừa được kéo lại từ mép vực.

Dưới bề mặt của chương 4: đêm đột nhập kho lạnh là nỗi lo rất cụ thể: Trần Huy Hoàng sợ nhất không phải là thua một cuộc cãi vã, mà là để mẫu đối chứng có nguy cơ bị hủy biến sự thật thành chuyện bên lề. Anh buộc mình ghi lại từng mốc nhỏ: ai có mặt, vật gì được chạm vào, câu nào được nói trước camera. Trong cuộc chiến dược phẩm trước ngày IPO, chỉ một khoảng trống thủ tục cũng đủ cho Đường Vĩnh Khang gọi toàn bộ nỗ lực là dựng chuyện.

Theo đường giữ mẫu khỏi bị hủy của chương 4: đêm đột nhập kho lạnh, Lâm Tuệ Nghi không cho phép anh hành động theo cơn giận. Cô bắt mọi thứ đi qua chuỗi kiểm soát: log kho lạnh được đối chiếu với sổ thí nghiệm bìa xanh, bản sao được niêm phong, người chứng kiến ký tên ngay tại chỗ. Nhịp làm việc ấy khô khan, nhưng chính sự khô khan làm phe đối diện khó bẻ cong câu chuyện.

Tại điểm tối của chương 4: đêm đột nhập kho lạnh, Đường Vĩnh Khang đánh vào đúng chỗ mềm nhất: bệnh nhân chờ phác đồ. Tin nhắn, cuộc gọi, lời bóng gió và vài gương mặt lạ xuất hiện quanh nhân chứng khiến không khí đặc lại. Trần Huy Hoàng đã có một khoảnh khắc muốn lao thẳng tới đối chất, nhưng mưa lạnh trên dốc Đà Lạt nhắc anh rằng nóng vội chỉ tặng thêm chứng cứ giả cho kẻ đang đặt bẫy.

Riêng bằng chứng thứ 1 của chương 4: đêm đột nhập kho lạnh xoay quanh lô B-9 trong kho âm sâu. Nó không ồn ào, không tạo tiếng nổ ngay, nhưng khi đặt cạnh các mẩu chứng cứ còn lại, nó làm đường dây của Đường Vĩnh Khang hiện ra có thứ tự. Một người ngoài có thể chỉ thấy rời rạc; người trong nghề nhìn thấy cùng một bàn tay, cùng một thói quen che dấu, cùng một lỗi nhỏ lặp lại vì quá tự tin.

Sau mốc giữ mẫu khỏi bị hủy, Trần Huy Hoàng không còn cố chứng minh mình đáng thương. Anh chuyển từ thế bị kéo đi giải thích sang thế buộc đối phương trả lời câu hỏi cụ thể. Ai sửa dữ liệu? Ai hưởng lợi? Ai ký lệnh? Vì sao log kho lạnh lại trùng với thời điểm mẫu đối chứng có nguy cơ bị hủy? Mỗi câu hỏi là một cái nêm đóng vào bức tường im lặng.

Khi ánh tủ âm sâu phủ sương phủ lên phần kết của chương 4: đêm đột nhập kho lạnh, Lâm Tuệ Nghi nhìn thấy sự thay đổi trong ánh mắt những người từng nghi ngờ. Họ chưa hẳn đứng về phía Trần Huy Hoàng, nhưng đã bắt đầu sợ rằng mình bị Đường Vĩnh Khang dùng làm khán giả cho một màn kịch. Chỉ cần nỗi sợ ấy đổi hướng, cán cân đã nhích sang phía sự thật. Từ đây, chương không còn là lời giải thích đơn tuyến mà có đủ lực đẩy để bước sang màn phản công kế tiếp.

Home Trước Sau
Cài đặt Đọc truyện
Cỡ chữ
Kiểu Chữ
Phông Nền
💬 Bình luận đoạn
Đang tải bình luận...